VB, 26/1/02
Văn Tế Ải Nam Quan
Chu Tất Tiến

Không nỗi đau nào bằng nỗi đau mất nước
Không nước mắt nào nặng bằng nước mắt trong tim
Không nhục nhă nào bằng đất nước đắm ch́m
Trong nô lệ, cùm gông quân ngoại quốc
Mà lực không c̣n, hai tay tê buốt
Không làm được ǵ cho đất nước, giang san
Khi nhớ lại những năm xưa, hùng tráng băng ngàn
Đất nước chuyển ḿnh, rùng rùng ngựa chạy
Chiêng trống dồn vang, bùng bùng lửa cháy
Hàng vạn tên bay, lao thương vùng vẫy
Quân bạt ngàn, như đổ thác, tuôn mây
Tiếng ḥ la kinh sợ cả rừng dầy
Tiếng ngựa hí, voi gầm như bỏng rẫy
"Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư"

oOo

Than ôi!
Trời sinh dân Việt anh hùng, anh thư
Nhưng cũng sinh một lũ ḷng lang, dạ thú
Rước voi dầy mồ tổ,
Cơng rắn cắn gà nhà
Ải Nam Quan xưa, từng oanh liệt hiên ngang
Thác Bản Giốc nọ, từng ngời ngời ánh sáng
Chứng kiến cảnh quân Tầu chạy bạt ngàn thục mạng
Tiếng ḥ reo vang dội, rỡ ràng
Từng nghe lăo tướng Phi Khanh trầm giọng, căm hờn:
"Con hăy về đi, trả nợ giang sơn
Lấy đất nước, lịch sử ḿnh làm trọng
Mạng sống mất c̣n, không là gánh nặng
Chỉ sợ nhục nhằn, nô lệ muôn năm."
Cũng nơi đây, Nguyễn Trăi cúi gầm
Thề tiêu diệt giặc xâm lăng gian ác
Vậy mà,
Ngày nay,
Cũng phường cháu con Trần Ích Tắc
Bán đứng giang sơn cho lũ giặc bên Tầu
Trời buồn đất thảm, cây cỏ âu sầu
Lệ rơi ướt trên thân, trên lá
Ải Nam Quan ơi, xưa ngươi uy nghiêm chi la.
Hùng vĩ góc trời,
Oai vệ bao đời.
Ngươi đă đứng từ thuơ? Vua Hùng dựng cơi
Đến Triệu, Trưng, Lê Lợi vẫn khơi khơi
Rồi Lư, Trần, rồi Nguyễn Huê.
Ngươi vẫn đó, bể dâu không kê?
Nắng táp, mưa sa, ngươi vẫn hiên ngang khí thế
Cho muôn đời sau ngưỡng mộ trăm bề
Vậy mà,
Than ôi!
Lịch sử không ngờ lại có một đời
Ngươi bị bán đứng cho kẻ thù truyền kiếp
Những kẻ lănh đạo đă phá đất nước không thương tiếc
Chặt cây, phá rừng, bán đồ cổ, trống chiêng
Chúng hủy hoại môi trường, bẩn đục môi sinh
Đào xới mộ tổ tiên, kiếm vàng, t́m bạc
Diệt rừng nguyên sinh, thú muông tan tác
Lụt vỗ tràn bờ, dân chạy tan hoang
Kẻ nhặt lá ăn, người vớ cỏ dại trên ngàn
Thân thể trần truồng, sống như thú dữ
Xă hội trở về thời đồ đá khi xưa
Chim khóc v́ không bóng cây
Lá khóc bởi đất nát bấy
Muông thú bị triệt tiêu, đem lợi nhuận cho lũ tham ăn
Rừng rậm thành băi hoang, đẩy phù sa biến thành đất trắng
Ải Nam Quan ơi! Ải Nam Quan ơi!
Ngươi đă từng oanh liệt bao đời
Giờ chúng lại bán ngươi cho phường quỷ dữ
Để cho chúng yên lành, đạp dân, hương thu.
Trời sẽ có ngày không tha
Đất sẽ có ngày không thứ
Ta chỉ có hai bàn tay không
Đành cúi đầu mà nước mắt lưng tṛng
Ải Nam Quan ơi! Ải Nam Quan ơi!
Đă xa ngươi ngàn vạn dặm
Lại mất ngươi hàng thế kỷ thăng trầm
Phẫn nộ, bi ai,
Hờn căm, tê tái
Xin tạ tội với ngươi
Tạ tội với muôn đời
Lạy Tô? Vua Hùng, lũ chúng con bất tài, vô tướng
Lạy Ải Nam quan, lũ chúng ta vô hậu, bất lương
Nén huơng ḷng này, xin ngàn thu vĩnh biệt.

Chu Tất Tiến