|
Đề Nghị Không
Thông Qua
Cộng hoà xă
hội chủ nghĩa Việt Nam Kính gửi: Tháng 2 năm 2001, trong bản góp ư với Dự
thảo báo cáo chính trị của Đại hội IX, tôi có kiến nghị Đại hội Đảng,
Chính phủ, Quốc hội không thông qua Hiệp định biên giới Việt Trung v́ đây
là một Hiệp định mà phía Việt Nam nhượng bộ quá nhiều. Theo tôi, đó là một
sai lầm lớn của Đảng và Chính phủ mà dân tộc ta chưa triều đại nào chịu
nhượng bộ nhiều như thế.
Cuối năm nay, Quốc hội sẽ họp, sau khi
suy nghĩ và trao đổi với một số các vị lăo thành cách mạng trong CLB Bạch
Đằng, tôi trân trọng đề nghị ông Nguyễn Văn An - Chủ tịch Quốc hội mới
được bầu đưa vấn đề này ra trước Quốc hội yêu cầu Bộ trưởng Bộ Ngoại giao
điều trần nói rơ nội dung số cây số vuông đă nhượng cho Trung Quốc so với
Hiệp định Pháp - Thanh và nguyên nhân đi tới kư kết.
Suốt 4000 năm lịch sử kể cả thời Bắc
thuộc cho đến hơn 1000 năm độc lập tự chủ, nhiều triều đại phong kiến lúc
yếu cũng chưa bao giờ nhượng cho phong kiến Phương Bắc một tấc đất, một
ḥn đảo, cùng lắm chỉ cống nạp thiên triều ít ngà voi châu báu; lúc mạnh
như thời Lư Nhân Tông đă đ̣i vua Tống phải hoàn trả ta 2 động, 8 huyện ở
biên giới do bọn đầu mục thổ dân dâng cho nhà Tống. Vua Tống đă phải trả
lại .
Thế mà ngày nay, theo Hiệp định biên giới
Việt Trung mới đây ta đă nhượng bộ cho Trung Quốc hàng trăm cây số vuông
đất liền và hàng ngàn cây số vuông ở Vịnh Bắc Bộ (so với Hiệp định Pháp -
Thanh đă kư cuối thế kỷ XIX). Qua lời thông báo của một vị lănh đạo của
thành phố Hải Pḥng tại CLB Bạch Đằng tháng 2/2001 th́ Vịnh Bắc Bộ chia
đôi ta được 53%, Trung Quốc 47%. Sao kỳ lạ thế ! Vịnh Bắc Bộ (Golfe du
Tonkin) là của Việt Nam. Tôi không rơ sứ thần Trung Quốc đă khôn khéo thế
nào, dùng lời ngon ngọt ra sao mà đă làm mềm ḷng sứ thần Việt Nam, tḥ
tay vào kư Hiệp định trước tháng 12/2000.
Có điều kỳ lạ là Trung Quốc đề ra kế sách
kư Hiệp định biên giới Việt - Trung và sát nhập Đài Loan vào Trung Quốc
trước thiên niên kỷ mới . Ta là một nước độc lập có chủ quyền, có cơ sở
pháp lư đầy đủ lại vui vẻ làm theo, c̣n Đài Loan là đất đai của Trung Quốc
họ lại không tuân theo ư đồ đó.
Có người giải thích rằng: Ta không kư
không được; phải chăng ta sợ Trung Quốc mang quân sang đánh ta? Trung Quốc
là nước lớn nhưng không phải dễ dàng uy hiếp được ta ; Lịch sử Việt Nam đă
chứng minh trong 10 thế kỷ vừa qua, Phương Bắc đă 10 lần mang quân sang
xâm lược nước ta nhưng cả 10 lần phong kiến Phương Bắc đều thất bại thảm
hại . Kể cả trận mới đây nhất, tháng 2/1979, cộng sản Trung Quốc đă mang
quân đánh nước ta định dạy cho Việt Nam một bài học, trái lại họ đă học
được bài thất bại cay đắng.
Thực ra lúc này Trung Quốc rất cần ổn
định đẻ phát triển kinh tế, họ chỉ doạ được những người nhát gan yếu bóng
vía làm sao doạ được dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất. Nếu ta không kư
mà họ đem quân đánh ta, cả thế giới sẽ ủng hộ ta và nhân dân ta triệu
người như một đoàn kết đứng lên cầm vũ khí quét sạch quân thù.
Nói thế thôi Trung Quốc không dại ǵ đem
quân gây chiến với Việt Nam. Tiếc thay người cho ư kiến kể cả người đi kư
đă không nghiên cứu lịch sử Việt Nam quên đi biết bao sứ thần Đại Việt qua
nhiều triều đại đă làm cho phong kiến Phương Bắc phải kính nể, khâm phục.
Thậm chí có sứ thần không chịu khuất phục đă bị phong kiến Phương Bắc chém
đầu gây một vết nhơ cho lịch sử đối ngoại Phương Bắc càng làm rạng danh
cho đất nước Việt Nam.
Nghe nói trong hội đàm, Trung Quốc đă nêu
lên trước đây nhà Thanh yếu, Pháp mạnh nên mới có Hiệp định như vậy; tại
sao đoàn ta không ai biết nói mạnh yếu trước kia chưa rơ, bây giờ Trung
Quốc là nước lớn, Việt Nam là nước nhỏ có phải v́ thế ép buộc Việt Nam
phải nhân nhượng. Đă là anh em, là đồng chí như môi với răng sao lại nỡ
lấn đất chiếm đảo của Việt Nam, lẽ ra : Nghiă t́nh hữu nghị từng xây dựng
/Tôn trọng biên thuỳ nước mới an. Không phải tự nhiên ông Dân gợi ư Đại
hội Đảng ta nên tiếp tục để đồng chí Lê Khả Phiêu là Tổng Bí thư .
Dân tộc ta có một nền văn hiến sáng ngời,
trung dũng tuyệt vời, Đảng ta, dân tộc ta đă làm cuộc Cách mạng Tháng
8-1945 vĩ đại, tiếp theo sau đó đă đánh thắng 2 đế quốc hung bạo nhất của
thời đại lại chịu để cho Trung Quốc ép kư một hiệp định bất b́nh đẳng như
vậy sao ?
Tôi đề nghị ông Nguyễn Văn An với chức
danh Chủ tịch Quốc hội thay mặt Quốc hội - cơ quan quyền lực cao nhất, của
Đất nước Việt Nam kiên quyết không thông qua Hiệp định biên giới Việt -
Trung, cả trên đất liền và trên biển đảm bảo quyền lợi cho Tổ quốc và danh
dự cho dân tộc.
Các ông biết rơ hơn ai hết chỉ có Hiệp
định thương mại Việt - Mỹ kư đă hơn 1 năm nay, Thượng viện Mỹ đă thông
qua, Hạ viện Mỹ cũng đă thông qua rồi hai viện c̣n phải ngồi họp lại đưa
Tổng thống duyệt mới có hiệu lực. Hiệp định biên giới Việt - Trung c̣n
quan trọng hơn nhiều, sao không đưa ra Quốc hội bàn mà đă vội kư kết. Bây
giờ tuy có muộn nhưng Quốc hội nghe điều trần kiên quyết không thông qua
và báo cho Trung Quốc biết vẫn c̣n giá trị.
Trong khi chờ đợi hai bên gặp lại yêu cầu
Trung Quốc cứ coi Hiệp định Pháp - Thanh c̣n nguyên giá trị.
Đất này công
sức của cha ông
Nhân đây tôi
cũng đề nghị với Quốc hội và Chính phủ từ nay về sau tất cả các Hiệp định
quan trọng có liên quan đến lợi ích Tổ quốc đều phải được Quốc hội bàn và
thông qua mới có giá trị.
Ví dụ: Hiệp định chiến tranh và hoà b́nh,
Hiệp định biên giới và trên biển đa phương và song phương, Hiệp định kinh
tế quan trọng giữa hai Chính phủ, .v.v....
Tôi tin tưởng Quốc hội Chính phủ sẽ làm
được việc này . Nhân dân Việt Nam sẵn sàng đoàn kết xung quanh Quốc hội,
Chính phủ và Đảng để đ̣i Trung Quốc phải công nhận Hiệp định Pháp - Thanh
đồng thời trả lại cho Việt Nam các đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Xin gửi lời chào kính trọng.
Đỗ Việt Sơn 78 tuổi đời 54 tuổi Đảng.
|