CỘNG SẢN VIỆT HẾT CHỐI NỔI
TỘI BÁN NƯỚC
LÝ ÐẠI NGUYÊN
Nhờ bộ óc trí trá giảo quyệt của Hồ Chí Minh, mà Cộng Ðảng
Việt Nam luôn luôn sử dụng nổi tấm bình phong Dân Tộc để dấu thực chất Cộng Sản
tay sai Ðế Quốc Liên Xô của Ðảng, trong cuộc đấu tranh giành Ðộc Lập Dân Tộc, và
Kháng Chiến Chống Thực Dân. Rồi lừa bịp Người Dân Miền Bắc, dối gạt Người Dân
nhẹ dạ Phương Nam, thực hiện một cuộc chiến tranh ăn cướp, với cái tên hấp dẫn
là "Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam". Khiến cho người nữ chiến sĩ vượt Trường Sơn,
Dương Thu Hương, đánh mất tuổi xuân, chịu nhiều cơ cực gian khổ hy sinh, với
nhiệt tình giải phóng, khi đặt chân tới Saigon, miền đất hứa thì bổng bật khóc,
vì nhận ngay ra mình và toàn dân đã bị Ðảng lừa, lùa vào một cuộc ăn cướp quy
mô. Ðáng lý Miền Nam phải Giải Phóng Miền Bắc mới là công đạo. Tư đó Dương Thu
Hương vứt bỏ công lao giải phóng của mình dưới gót giầy, đạp lên không thương
tiếc. Tóm gọn luôn một đống nhơ bẩn "Bác Hồ vĩ đại và Ðảng ưu việt" liệng ngay
xuống cống. Ðể sống thật với ngòi bút tự do đối kháng. Không thèm dùng thủ thuật
luồn lách.
Sau khi cướp được Miền Nam, Cộng Ðảng tưởng mình vô địch, đã công khai trút bỏ
lớp vỏ Dân Tộc, để hiện nguyên hình là Cộng Sản, thì lập tức gặp thất bại ê chề.
Nước rơi vào cảnh nghèo mạt rệp. Dân chịu đói khổ cùng cực. Ðảng viên thi nhau
tham nhũng. Thanh Niên bị bắt đi lính đánh thuê cho quan thầy Liên Xô, nhằm
tranh giành ảnh hưởng đối với đồng chí cũ là Trung Cộng tại chiến trường Cam
Bốt. Thế là Trung Cộng tập trung binh lực xâm chiếm Việt Nam, dậy cho Cộng Sản
Việt một bài học. Bài học đắt giá không phải là bên nào chiến thắng, mà là việc
quân Trung Cộng ở lỳ trên những vùng chiếm được. Tuy trên danh nghĩa đại quân đã
rút về, nhưng đồn lũy vẫn còn đó. Rồi khi quan thầy Liên Xô chết ngắc, Việt Cộng
lại phải quay sang bám đuôi Trung Cộng để mong tìm thế dựa cho Ðảng tồn tạị Biên
giới Việt - Trung buộc phải mở cửa, dân Tầu tràn qua sinh sống trên các vùng có
lính Trung Cộng trú đóng. Một cuộc "tàm thực" diễn ra.
Càng ngày Cộng Ðảng Việt càng lún sâu vào sự lệ thuộc Trung Cộng hơn. Ðến độ Hoa
Kỳ đã trao cho quy chế "thương mại bình thường" trước Trung Cộng, mà không dám
nhận. Thế rồi, muốn nhờ uy thế Trung Cộng giữ lại chiếc ghế Tổng Bí Thư Ðảng, Lê
Khả Phiêu đã sai Chủ Tịch Nước, Trần Ðức Lương, ký dâng cho Trung Cộng 720 cây
số vuông đất đai của Tổ Quốc, và cả một vùng biển rộng chưa biết là bao nhiêu.
Nhưng Phiêu vẫn mất chức, mà Một trong Bốn tội trạng được nêu ra trong Ðại Hội
là: "Bán rẻ lợi ích của Tổ Quốc". Cụ thể là cho Trung Cộng.
Lê Khả Phiêu đã bị chính Trung Ương Ðảng kết án lột chức, nhưng Ban Lãnh Ðạo mới
cũng vẫn ngoan ngoãn làm bày tôi của Trung Cộng như cụ Dân Chúng và những cựu
đảng viên đã công khai lên tiếng cảnh báo là Ðảng bán đất nước cho Trung Cộng.
Ðáng lý ra là Ban Lãnh Ðạo mới phải ra lệnh cho Quốc Hội truất nhiệm Trần Ðức
Lương khỏi chức Chủ Tịch Nước, và không phê chuẩn Hiệp Ước Biên Giới Việt -
Trung, để đem vấn đề ra trước Công Luận và Tòa Án Quốc Tế, đòi lại đất bị Trung
Cộng chiếm đóng trái phép. Mà nhân chứng là Nước Pháp, với hồ sơ, địa bạ, bản đồ
về biên giới Việt - Trung, do Pháp đã ký với Trung Hoa vẫn còn lưu trữ trong văn
khố, đủ kết tội Trung Cộng Xâm Lăng, và lợi dụng tay sai Lê Khả Phiêu, lén lút
thực hiện âm mưu đen tối là trao lãnh thổ, lãnh hải cho kẻ thù truyền kiếp của
Dân Tộc.
Trái lại Nông Ðức Mạnh và nhóm lãnh đạo Cộng Ðảng lại vẫn đi vào con đường bán
nước của Lê Khả Phiêu. Cho Quốc Hội phê chuẩn Hiệp Ước Biên Giới Việt - Trung.
Vui mừng mở hội, nhổ mốc cũ của Dân Tộc, lui sâu vào lãnh thổ thiêng liêng của
Tổ Quốc, dựng mốc mới ô nhục. Nhường cho Trung Cộng trên 720 cây số vuông, mà
trong lịch sử gần Năm Ngàn Năm, đây chỉ là lần thứ Hai. Lần trước do cha con Mạc
Ðăng Dung, Ðăng Doanh, tự trói mình dâng đất tại Quảng Tây cho Giặc Minh Trung
Quốc. Lần này Nông Ðức Mạnh dâng lãnh thổ Việt Nam cho Trung Cộng, để được Trung
Cộng xoa đầu khen "đầy tớ ngoan". Có lẽ họ Nông vốn là người Thượng Du, con cháu
Nùng Trí Cao, nên không cùng huyết thống, không có tình tự Dân Tộc, không cảm
nhận được sự đau sót đứt ruột và phẫn hận tím gan của Ngươì Việt khi đất thiêng
Tổ Quốc bị người cùng một nước dâng cho ngoại bang. Thế nhưng còn những kẻ khác
trong Ban Lãnh Ðạo Ðảng thì sao? Họ có phải là người Việt Nam hay không? Họ có
còn là người có Dân Tộc Tính hay không?
Tự hành động của Cộng Ðảng đã dứt khoát khẳng định: Họ có hình hài là Người
Việt, nhưng Tâm Hồn, Ý Thức của họ đã bị Cộng Ðảng Quốc Tế xóa mất nhân tính,
tẩy rửa hết tình tự Dân Tộc rồi, và được Hồ Chí Minh dậy thành những kẻ dối trá
chuyên nghiệp. Chỉ dùng Dân Tộc để làm chiêu bài lừa gạt dư luận. Cũng đến lúc
xin thưa thật với các vị cựu đảng viên bỏ đảng, chống lại sự thối nát của đảng,
đang vận động Dân Chủ cho đất nước, hãy quyết liệt như Dương Thu Hương coi sự
đóng góp của mình cho Ðảng, là một tội lỗi với Dân Tộc và Quốc Dân, do bị lừa
gạt, hơn cho đó là có công với Dân Tộc và Ðồng Bào. Cũng đừng thèm mượn tấm bình
phong Hồ Chí Minh để tuồn ra lời chống đối. Hãy dứt khoát như Hà Sĩ Phu, không
để cho ngòi bút mình dây vào cái tên dơ bẩn Hồ Chí Minh bốc mùi xú uế. Giúp cho
người đọc khỏi bị lợm giọng, làm cho bản văn có khí thế thuyết phục. Có lẽ vì
còn vướng bận với quá khứ, mà quý vị có lòng đấu tranh cho Dân Chủ, chưa lấy
được sự nhiệt thành hưởng ứng của quần chúng, khiến phong trào Dân Chủ dậm chân
tại chộ Ðến lúc, nên thay đổi thái độ, thẳng thắn lên án Cộng Ðảng là phường Bán
Nước, Hại Dân. Ðẩy mạnh phong trào Dân Chủ của Toàn Dân, phối kết với những đòi
hỏi Việt Cộng phải nghiêm chỉnh Dân Chủ Hóa của Thế Giới, để thực hiện Thị
Trường Tự Do Toàn Cầu Hóạ Nếu không mau, thì bọn chúng lại đang hăm hở "sắn quần
móng lợn", chạy theo Tư Bản Cá Mập Quốc Tế, để bảo vệ quyền lợi và sự sống còn,
độc quyền cai trị của Cộng Ðảng Bán Nước, mà ngoan ngoãn biến Giang Sơn gấm vóc
của Tổ Tiên thành một hố rác khổng lồ, cho thế giới tha hồ tự do đổ chất thải
độc hại xuống quê hương thân yêu của mình.
LÝ ÐẠI NGUYÊN
Little Saigon Jan 1-2002