Thư ngỏ gởi ông Tề Kiến Quốc.

Lý Công Luận, Hà Nội

 

Bài viết của ông về Tình hữu nghị Việt Trung, đăng số xuân 2002 của Tạp chí Cộng Sản, hay lắm, đọc nghe sướng tai lắm.. Điều này càng chứng tỏ ông là nhà ngoại giao xuất sắc. Mở đầu bài bằng những thống kê những thành tựu to lớn của nước mình để hù doạ ông em VN đừng có chơi ngông mà đụng tới ông anh TQ (Thật ra dưới triều đại thối tha, mục nát Đảng CSVN, nước VN bị suy yếu mạnh, đâu còn hơi sức nào mà đụng tới ai, trừ vụ ăn quả lừa của ông anh TQ đưa quân đánh Campuchia bị cả thế giới lên án. Chính các ông biết rõ điều này, nên đã ép buộc Đảng CSVN nhượng bộ không biết bao nhiêu lần). Sau đó kể ra những Ỏthành tựuÕ đạt được của ông em VN-thật chất là của Đảng CSVN- để Đảng CSVN phổng mũi và nhân dân VN được an ủi để quên đi những nỗi đau mất đất, những nỗi nhục do Đảng CSVN mang đến cho nhân dân VN. Ông thật là đại tài.

 

Nhưng trong thống kê thành tựu của ông, nếu đọc kỹ sẽ dễ nhận ra nó vừa thiếu vừa không đúng. Lẽ ra ông nên thêm phần tin mừng của TQ một điểm thứ bẩy- sau một thời gian dài tranh chấp, từ thời Tần, Hán đến đời vua Phổ Nghi mãi đến năm 1999, Đảng CSTQ đã dùng liên hoàn kế (mua chuộc kế, mỹ nhân kế, lấn đất kế, xua dân kế, ép buộc kếẶ) đã dành được của VN gần 1000km2 đất và hơn 10000km2 biển, trong đấy có ải Nam Quan đã bao thời làm cho quân TQ hồn xiêu phách lạc. Và phần Ỏtin mừng của VNÕ ông nên đưa thêm một tin- sau một thời quỳ gối, năn nỉ ỉ ôi, Đảng CSVN đã thuyết phục được TQ nhận món quà 1000km2 và hơn 10000km2 biển để mong giữ được chút hơi tàn quyền lực. Đó là những điều thiếu. Còn không đúng là như vầy: tôi không hiểu ở nước Trung Hoa, người ta có đồng hoá giữa Đảng và Quốc Gia không, bởi vậy phần viết về TQ tôi không dám lạm bàn. Còn những tin mừng thuộc VN thì có những tin, ông không nên viết là ỎVN có tin mừngÕ mà viết ỎĐảng CSVN có tin mừngÕ. Bởi vì có những tin mừng của Đảng CSVN như : Ỏtổ chức thành công Đại Hội ĐảngÕ, Ỏdâng đất thành côngÕ lại là những nỗi buồn, nỗi tang thương lớn, không thể nào kể xiết của nhân dân và đất nước VN.

 

trên tôi gọi ông là nhà ngoại giao xuất sắc và đại tài bởi vì thật sự tôi không hiểu các ông đã cho bùa mê thuốc lú gì mà lũ lãnh đạo Đảng CSVN cầm quyền nhà nước tôi lại vừa đưa hai tay dâng đất và biển cho các ông lại vừa khen và bắt dân mình phải khen theo: tình hữu nghị Việt-Trung bền vững muôn đời. Ngoài ra ông đại tài ở chố, đã ăn cướp đất của người mà vẫn giơ mặt chai lỳ ra, không biết xấu hổ là gì, thuyết trình về cái tình hữu nghị chưa bao giờ có.

 

Vâng, Trung Quốc qua sự tiếp tay của lũ cầm quyền thối nát Đảng CSVN đã cướp được của Việt Nam hơn 1000km2 đất và một phần rất lớn lãnh hải. Các ông cướp ngang nhiên và trắng trợn bởi vì qua bộ mặt của ĐCSVN, các ông cứ nghĩ nước VN sẽ lụn bại mãi, không bao giờ có thể ngóc đầu dậy được. Nếu vậy các ông đã nhầm to. Hãy nhớ trong lịch sử, Lý Thường Kiệt từng dõng dạc tuyên bố:

Nam quốc sơn hà, nam đế cư.

Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm.

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

 

Sau đấy đã đập tan đạo quân Tống xâm lược. Trần Hưng Đạo và các người lính của ông đã hét vang lừng Sát Thát, Sát Thát trước đội quân hùng mạnh Nguyên Mông. Sau ba lần xâm lược thất bại, bị hao binh tổn tướng, Hốt Tất Liệt đành từ bỏ mộng Nam Chinh. Các chiến binh của người anh hùng Lê Lợi đã tiêu diệt gọn đội viện binh nhà Minh, chém đầu Liễu Thăng ở ải Chi Lăng, vây khốn Vương Thông ở Đông đô. Và nhà quân sự tài ba Nguyễn Trãi bằng những vần thơ sắt thép ỎBình Ngô Đại CáoÕ một mặt đuổi quân Vương Thông về Trung Quốc, chấm dứt ách đô hộ của nhà Minh, một mặt khẳng định chí khí, tinh thần tự tôn của dân tộc VN:

Trải Triệu, Đinh, Lý, Trần nối đời dựng nước,

Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương.

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,

Nhưng hào kiệt không bao giờ thiếu.

Với chí khí như thế, tinh thần dân tộc như thế, chúng tôi những người con đất Việt sẽ đến lúc- noi gương Lý Thái Tổ đòi nhà Tống những động phía Bắc, Nguyễn Huệ đòi nhà Thanh trả hai tỉnh sau khi đã đập tan 20 vạn quân Thanh- giành lại nhưng gì đã mất. Liệu lúc đó Trung Quốc có nuốt trôi những món quà mà ĐCSVN đã tặng không???

 

Trong bài viết của ông có hằng hà sa số từ Ỏhữu nghịÕ. Không hiểu ông ngụ ý Ỏhữu nghịÕ ở đây có nghĩa gì mà các ông vẫn tiếp tục xâm chiếm VN. Thời Mao Trạch Đông miệng nói hữu nghị, nhưng vẫn ra tay cướp ải Nam Quan, quần đảo Hoàng Sa. Đặng Tiểu Bình xua quân đánh VN sau đó chiếm luôn hàng loạt cao điểm của VN. Họ Giang thì thúc ép, dùng mỹ nhân kế để bắt Lê Khả Phiêu ký Hiệp Định Biên Giới và Hải phận làm mất đi của VN gần 1000km2 đất và 10000km2 biển. Vậy chúng ta thử bàn xem, Trung Quốc có cần hữu nghị thật sự với Việt Nam, hay đấy chỉ là những lời đãi bôi, như những ân sủng của thiên triều ban cho chư hầu man di mọi rợ.

 

Trung Quốc những năm vừa qua đã đạt được nhiều thành tựu đáng kính phục. Nhưng những thành tựu đấy đã sâu sắc chưa, cơ bản chưa lại là một chuyện đáng bàn. Về kinh tế: GDP tăng liên tục, đến tháng 12 năm 2001 đã đạt được 1160 tỷ USD, được gia nhập vào Tổ chức thương mại thế giới, đời sống nhân dân càng ngày càng tốt lên. Nhưng chúng ta cũng dễ thấy sự phân hoá giàu nghèo trong xã hội ngày càng sâu sắc. Tất cả những thành tựu, sự tăng lên chỉ tập trung một phần nhỏ nhân dân có dính líu tới chính quyền, hoặc những thành phần biết làm kinh tế. Mâu thuẫn giàu-nghèo, nông thôn-thành thị, đồng bằng-miền núi, lục địa-những nơi có hải cảng, Nam-Bắc càng ngày càng gay gắt. Hơn nữa, Trung Quốc là đất nước đông dân nhất thế giới và thành phần mù chữ, học chỉ đến sơ cấp thì chiếm đa số. Đây chính là gánh nặng lớn cho TQ. Sự phát triển nhờ sử dụng khoa học, công nghệ mới sẽ đến một lúc bị yếu tố con người trì kéo lại, dẫn đến phát triển chậm lại và đến lúc suy thoái. Ngay thời hoàng kim nhất của TQ (tức là bây giờ) mà Tổ chức lương thực thế giới đã cảnh báo: nếu không cẩn thận thì trong vòng năm năm nữa hàng triệu người dân sẽ bị thiếu đói. Về khoa học kỹ thuật: phóng thành công phi thuyền không người lái, đạt được nhiều thành tựu trong lãnh vực hạt nhân Ặ Nhưng những thành tựu này không phải của người Trung Hoa. Trên thế giới người ta đã làm những việc này từ lâu rồi. Phải nói TQ biết áp dụng tốt những khám phá của người khác. Nhưng để đột phá, phát triển mạnh cần phải có những phát minh độc đáo của mình như người Mỹ đã phát triển về kỹ nghệ thông tin từ thập niên 50 dẫn đến nền kinh tế phát triển mạnh đến bây giờ đã trở thành siêu cường số một. Trung Quốc chưa hề có những phát minh then chốt. Về quân sự: phát triển mạnh hải quân nhưng phải mua hạm đội của Nga, không quân thì trang bị SU-27 cũng của Nga. Có vũ khí hạt nhân, nhưng bây giờ đã biết bao nhiêu nước biết làm và đã sản xuât vũ khí hạt nhân, không nói đến chuyện vũ khí hạt nhân của TQ chỉ là trò vặt vãnh đối với những loại hạng nặng của Mỹ, Nga, Pháp, Anh. Về đối nội: TQ là một trong những nước có tình trạng quốc nội phức tạp nhất thế giới. Những ngọn lửa đối kháng âm ỉ cháy chờ ngày bùng lớn. Không kể Đài Loan đã tách ra, trong Trung Quốc còn có sự đối kháng của người Urgut ở Tân Cương, người Tây Tạng ở Hy Mã Lạp Sơn, người Mông cổ ở Nội Mông, người Thanh ở Mãn Châu Lý. Ta có thể kể thêm sự đối kháng của thành phần kinh tế giàu có nhưng vẫn bị trị ở phía Nam với thành phần chính quyền ở phía Bắc. Về đối ngoại: Trung Quốc hay tự hào về những thành tựu ngoại giao của mình như hợp tác chặt chẽ với Mỹ, hợp tác toàn diện với Nga, nằm trong nhóm Thượng Hải. Nhưng thực tế những thành tựu đó chỉ là lớp son che đậy những mâu thuẫn âm ỉ từ bao đời nay. Mỹ chỉ hợp tác với TQ về kinh tế, còn về quân sự chưa bao giờ hợp tác cả. Mỹ đã thẳng thừng tuyên bố sẽ cùng với Đài Loan giáng trả nếu như TQ dùng vũ lực thâu tóm Đài Loan. Phía Bắc, TQ giáp với Nga cùng với mối thù Nga đã cướp đất TQ từ thời Thanh. Nước Nga lại là siêu cường về quân sự, tất cả những thành tựu về khoa học kỹ thuật cũng như về quân sự của Nga thì còn lâu TQ mới đuổi kịp. TQ lại giáp với Mông cổ với mối thù TQ sát nhập một phần lớn lãnh thổ Mông cổ vào đời Nguyên. Phía Đông Bắc giáp với hai nước Triều tiên. Nước Nam Hàn những năm gần đây phát triển rất mạnh, là một trong 14 trung tâm kinh tế thế giới. Còn Bắc Hàn với đường lối phát triển quân sự đã có những thành tựu đáng kể trong lĩnh vực hoả tiễn và có khả năng sản xuất được đầu đạn hạt nhân. Hai nước này gần đây đã có ý đồ thống nhất. Khi họ là một thì Triều Tiên trở thành siêu cường về quân sự lẫn kinh tế. Ngoài khơi Đông Bắc Trung Quốc có Nhật Bản-một siêu cường kinh tế với trữ lượng ngoại tệ lớn nhất thế giới. Nhật Bản còn là một trong những trung tâm khoa học kỹ thuật lớn nhất nhì thế giới. Chính sách của Nhật Bản những năm gần đây cho thấy Nhật Bản cố gắng bằng kinh tế lôi kéo các nước ASIAN về phía mình để cô lập Trung Quốc. Nhật Bản và Hàn Quốc là những mối đe doạ lớn đối với TQ. Phía Tây và Tây Bắc, Trung Quốc giáp với những nước Cadắctan, Kirgizia, Tajikistan, Afganistan có truyền thống thân Nga và là những nước theo Đạo Hồi - anh em cùng một tôn giáo với những người Urgut ở Tân Cương. Phía Tây Nam giáp với n Độ, một nước đông dân ngang với TQ, khoa học kỹ thuật, quân sự hoàn toàn không thua kém TQ. n Độ và TQ đã đụng độ với nhau và n Độ luôn luôn nhớ sự ủng hộ của TQ đối với Pakistan. Phía Nam giáp với Miến Điện một ổ ma tuý có thể đầu độc hàng triệu triệu thanh niên TQ. Ngoài khơi Đông Nam, vì chính sách hiếu chiến của TQ, TQ đã làm bất hoà với hàng loạt nước trong khối ASIAN.

 

Những phân tích trên cho thấy những thành tựu có được của TQ chỉ là bề nổi còn những nỗi lo và sự đe doạ quá là nguy hiểm. Một khi có biến xảy ra, ai sẽ là- nếu không phải hậu phương vững chắc của TQ- thì chí ít sẽ không tấn công TQ sau lưng để TQ đối phó những mối hiểm hoạ phía trên. Đó là Việt Nam. Lịch sử từ ngàn xưa đến nay cho thấy, Việt nam dù đã bao lần đối phó với Trung Quốc nhưng chưa bao giờ có ý muốn tấn công Trung Quốc.

 

Thưa ông Tề, đúng là đã đến lúc hai nước chúng ta phải đặt nền móng để xây dựng một tình hữu nghị thật sự vững chắc. Tình hữu nghị đó dựa trên tinh thần tôn trọng quyền lợi lãnh thổ, kinh tế, chính trị, văn hoá, dựa trên tinh thần bình đẳng và sự ứng xử công minh. Tình hữu nghị đó hoàn toàn không phải là một ân sủng theo kiểu chúng mày cắt cho ông một ít đất đai, chúng ông sẽ ban cho ít hữu nghị như các ông thường làm. Tình hữu nghị đó không phải là một ân sủng để một bên có thể ban phát cho bên kia được mà dựa trên nền tảng hai bên đều có lợi. Để có một tình hữu nghị bền vững chúng ta cần có thiện chí muốn trở thành lân bang tốt của nhau, cần có một trái tim lương thiện để không sử dụng những mẹo tiểu nhân đục nước béo cò. Hành động đi đêm vừa rồi của hai Đảng và hai hiệp định ký ngày 30-12-1999 và 25-12-2000 đã phản lại quyền lợi của nhân dân hai nước, và càng khắc sâu thêm hố ngăn cách và hằn thù giữa hai dân tộc. Nó hoàn toàn là đi ngược lại với tình hữu nghị mà các ông thường ra rả ca tụng.

 

Để chứng minh cho thiện chí xây dựng tình hữu nghị bền vững Trung-Việt, thiết nghĩ Trung Quốc hãy từ bỏ mộng chinh phục nước khác, đối xử với Việt Nam như một quốc gia độc lập có chủ quyền, chớ không như nước chư hầu của Trung Quốc như thời phong kiến. Hãy chấm dứt ngay hai hiệp định quá bất công đối với nhân dân Việt Nam ký ngày 30-12-1999 và 25-12-2000. Hãy trả lại cho Việt nam những gì mà bè lũ thối nát cầm quyền ĐCSVN vì tham vinh đã dâng cho Trung Quốc và những gì Trung Quốc đã xua quân qua chiếm trong quá khứ. Tất cả những đàm phán tiếp theo để đạt được biên giới ổn định và hoà bình như hai nước hằng mong ước sẽ dựa trên nền tảng hai hiệp định Pháp-Thanh 1887 và 1895. Đó là thượng sách duy nhất để xây dựng mối quan hệ Trung-Việt theo phương châm 16 chữ như các ông thường nói "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai".

 

Chúc ông khoẻ mạnh.

 

Lý Công Luận

Hà nội, 12-03-2002