VB, 19/3/02
HÀ NỘI TRIỀU CỐNG
BẮC KINH: KHI ÐẢNG SỈ NHỤC QUÂN ÐỘI
Lâm Lễ Trinh
Hành động của Đảng Cộng sản Việt nam lén lút hiến đất và lãnh hải cho kẻ thù
truyền kiếp Trung quốc là một sự bội phản trắng trợn dân tộc và đồng thời, một
việc sỉ nhục nghiêm trọng đối với Quân đội Nhân Dân (QĐND). Qua ba cuộc chiến
gian khổ, QĐND thu phục được sự kiêng nể của thế giới. Công luận đến nay vẫn
thắc mắc: Lý do nào giúp CS phi nhân thành công hướng dẫn quân đội này đến chiến
thắng chống Pháp (1954), Mỹ (1975) và Trung cộng (1979)? Một câu hỏi, nghìn cách
đáp. Tuy nhiên, có một điều không thể trật là CS đã biết khai thác tận cùng lòng
yêu nước sôi sục và mối hận nóng bỏng của người dân Việt đối với Đế quốc Thực
dân. và kẻ láng giềng xâm lăng.
Trò phỉnh gạt của Hồ Chí Minh và Công ty lộ tẩy sau trên 50 năm đưa Việt nam vào
quỷ đạo xã hội chủ nghĩạ Bị bịp đau nhất là lớp người mù quáng tin nơi chủ
thuyết Các Mác. Tượng trưng cho thế hệ này, nhà văn Dương Thu Hương xác nhận:
"Kẻ thù lớn nhất của dân hiện nay là cấp lãnh đạo Cộng sản." Thi sĩ Bùi Minh
Quốc tố nặng hơn, bằng hai câu thơ: " Chúng đang nhậu từng cánh đồng dải núi,
Từng mảng trời, ruột đất lòng khơị"
Miền Nam thất thủ đã trên một phần tư thế kỷ. Một câu hỏi khác - khắc khoải,
trong tình thế hiện tại - được đặt ra là đảng CSVN - càng ngày thêm suy thoái -
còn nắm QĐND được bao lâu QĐ sẽ phản ứng ra sao những ngày sắp đến khi
quần chúng nổi dậy vì những sai lầm chồng chất, đối nội và đối ngoại, của Chính
trị bộ? Để trả lời, tưởng nên nhận thức về mối liên hệ Đảng và Quân đội, trước
và sau năm 1986, đánh dấu giai đoạn "Đổi Mới".
A - Liên hệ Đảng-Quân đội trước 1986
Hồ Chí Minh thành lập đảng CS ngày 3.2.1930 để đưa Việt Nam vào tròng của Đệ tam
Quốc tế . Chủ nghĩa Mác Lê, pha trộn với duy ý chí giáo điều của trùm Staline và
phong kiến quan lại của Mao Trạch Đông, đã mau chóng thành lẽ sống của con người
cộng sản Việt. Thời kỳ này, chủ trương chống ngoại xâm mê hoặc dân Miền Bắc. Từ
1965 cho đến ngày Hồ qua đời vào tháng chín 1969, cặp bài trùng Lê Duẫn (Tổng bí
thơ đảng) và Lê Đức Thọ (Trưởng ban tổ chức trung ương) lấn át ra mặt Bộ trưởng
Quốc phòng Võ Nguyên Giáp, người hùng Điện Biên Phủ. Chẳng những thế, sau 1975,
Lê Duẫn còn công khai đã kích đường lối lãnh đạo của Hồ và chê bai Giáp "nhát
như thỏ đế, vừa đánh, vừa run." Lời này được Bùi Tín ghi trong hồi ký "Hoa
Xuyên Tuyết."
Tùy nhu cầu giai đoạn, CSVN thay đổi sự lệ thuộc của Đất Nước đối với Nga sô và
Tàu cộng về chính trị, kinh tế và quân sự. Năm 1954-1956, Tổng bí thơ Trường
Chinh nhắm mắt tuân lệnh Bắc kinh thi hành Cải cách Ruộng đất. Qua năm 1985,
trong nhiệm kỳ hai, Trường Chinh ngoan ngoản thực hiện "Đổi Mới" theo chỉ thị
của Gorbatchev. Sau Chinh, Tổng bí thơ Lê Duẫn ủng hô. Bắc kinh năm 1960 để rồi
từ 1977 đến 1983, y khẳng định không ngượng mồm: "Trung cộng là địch thủ của ta
hằng trăm năm nửa!". Năm 1987, Tổng bí thơ Nguyễn Văn Linh cổ xúy Đổi Mới và hô
hào văn nghệ sĩ "nói thẳng, nói thực, nói hết." Giữa năm 1994, Linh thản
nhiên truy nả Nguyễn Hộ và các đồng chí trong Câu lạc bô. Kháng chiến.
Trong hàng ngũ QĐND, đã xãy ra nhiều vụ khai trừ bè phái. Chỉ cần kể qua ở nơi
đây bốn vụ lớn: 1) Vụ án xét lại, từ 1964 đến 1966, để hạ uy tín của Võ Nguyên
Giáp bị nghi theo khuynh hướng Krutchev. 2) Vụ giải tán Mặt trận Giải phóng Miền
Nam bù nhìn của Trần Văn Trà, Huỳnh Tấn Phát và nội bọn, sau tháng 4.1975. 3) Vụ
đàn áp nhóm Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng và Hồ Hiếu là những người sáng lập Câu lạc bô.
Kháng chiến năm 1987 và 4) Vụ Mini nổi loạn trong QĐND năm 1986 âm mưu đưa
Giáp vào chức Thủ tướng. Sau vụ này, Giáp bị loại ra khỏi Ban Chấùp hành Trung
ương Đảng. Một số tướùng em út của Giáp cùng với lối 1000 sĩ quan hoặc bị bức
tử, hoặc về hưu non.
B - Liên hệ Đảng-Quân đội sau 1986.
Năm 1985, Việt Nam có 1.600.000 quân tại ngũ và 600.000 cán bộ an ninh. Vì ngân
quỹ kiệt quệ, Chính phủ giải ngũ 700.000. Sau khi Cộng sản Đông Âu sụp đổ năm
1989, vì các nguồn viện trợ giãm sút nguy kịch, chính quyền Hànội xoay qua kế
hoạch trao cho 70.000 lính chính quy - tức 12% tổng quân số hiện dịch - khai
thác trên 300 xí nghiệp. từ ngành xây cất khách sạn đến may cắt quần áo, ngân
hàng, du lịch, vũ trường, xuất cảng..v..v..với độc quyền kinh doanh. Phần lớn
bất động sản trong nước do Quân đội làm chủ. Hằng năm, Bô. Quốc phòng thu vào
150 tỷ đồng bạc thuế.
Ngoại xâm không còn nửạ Chủ thuyết Mác Lê trên đà khánh tận vì không kiến thiết
nổi hòa bình và đã mất hết hấp lực, mặc dù được gắn thêm cái đuôi "tư tưởng Hồ
Chí Minh". Thiếu tay lãnh đạo, Trung ương Đảng trở thành một mafia liên
kết bởi quyền lợi phe nhóm, với chủ trương vơ vét để chuẩn bị thoát thân. Tham
nhũng, buôn lậu, chuyển ngân, xuất ngoại làm áp phe, tạo mãi nhà đất ở nước
ngoài ....
Nhiều nhân vật như Thủ tướng Phạm Văn Đồng (khi còn sống), Ủy viên Bô. Chính trị
Vũ Oánh, Chủ tịch Ủy ban Bài trừ tham nhũng Nguyễn Trọng Xuyến, (cố) Nguyễn Văn
Linh và ngay cả Lê Khả Phiêu (lúc còn tại chức), đã dóng tiếng báo động. Tuy
nhiên, tình trạng không cải thiện. Từ Đại hội 6 đến Đại hội 7, một lô tướng mệnh
danh " Tướng thông suốt", bảo thủ và kém khã năng, được chuyển từ địa phương về
trung ương để kết bè cai trị như Lê Đức Anh, Bùi Thiện Ngộ, Nguyễn Quyết,
Đào Đình Luyện, Lê Khả Phiêu.
Thực tế cho thấy căn bệnh của VN phát sinh từ sự bất lực của CS thực thi dân chủ
và thích nghi với đường lối kinh tế tự do. Quyết định khai trừ tướng Trần
Độ, 58 tuổi đảng, cựu Phó Chủ tịch Quốc hội, từng giữ những chức vụ chính trị và
văn hóa hệ trọng, gây bất mãn cho một số sĩ quan và trí thức trong nước. Tiếp
theo việc hạ bệ Võ Nguyên Giáp, sự về vườn và qua đời của Lê Đức Anh, tình trạng
biệt tâm của Văn Tiến Dũng và cái chết vì bệnh của Đoàn Khuê, các chức then chốt
trong Quân đội lọt vào tay lớp tướng trẻ, non tuổi đảng, thiếu viễn kiến và kém
khả năng như Phạm Văn Trà, Phạm Thanh Nga, Lê Văn Dũng. Riêng về Lê Khả Phiêu,
Tổng bí thơ năm 1997 và văng chức sau một nhiệm kỳ, y chính thức gia nhập Đảng
chỉ từ 1986.
Bên cạnh tân giai cấp "tư bản đỏ", hủ hóa và hưởng thụ phè phởn, trên một
triệu lính giải ngũ, thương phế binh và cô nhi. quả phụ sống đói rách.
Chính phủ cũng không hề nhắc tới số mạng của trên 300.000 quân biệt tích và đến
nay, dân chúng vẫn xầm xì về số phận chiến lợi phẩm trị giá trên 6 tỷ mỹ kim
tịch thu tại Miền Nam sau 1975.
Kỷ luật trong Quân đội suy yếu trầm trọng. tỷ lệ đào ngũ không ngớt gia tăng.
Tình trạng ganh ăn giữa Công an và Quân đội gây nhiều pha đổ máụ Lý thuyết Mác
Lê và tư tưởng của Hồ không còn là chất keo gắn liền Đảng, Quân đội và Nhân Dân.
Sự im lặng trong QĐND báo hiệu cơn giông tố sắp đến?
Đến nay, các tướng già (như Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng) cũng như lớp sĩ quan
trẻ trong QĐND vẫn câm miệng hến trước sự phẫn nộ của quần chúng, trong và
ngoài xứ, đối với hai Hiệp ước ngày 30.12.1999 và 25.12.2000 thầm lặng hiến dâng
đất đai và vùng biển cho Trung quốc. Thái độ thụ động này gây ngạc nhiên (và
thất vọng) không ít vì trong cuộc đấu tranh dành độc lập và thống nhất cho xứ
sở, QĐND vẫn luôn luôn tự hào là những "hậu duệ" không hổ thẹn của các tiền nhân
anh dũng từng xả thân dành từng tấc đất cho tổ quốc, những Ngô Quyền, Lý Thường
Kiệt, Phạm Ngũ Lão, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo và Quang Trung.
Mọi người, dù sao, nghĩ rằng những thành phần thành thực yêu nước, có lý tưởng,
trong sạch và cấp tiến trong QĐND không thể dửng dưng trước nguy cơ Đất nước
càng ngày thêm lệ thuộc Trung quốc, một quốc gia luôn luôn lăm le nuốt trửng
chúng ta như lịch sử nhiều nghìn năm đã chứng minh quá rỏ. Bên cạnh mối đe dọa
thường xuyên sát nách đó, họ không thể không nhận thấy - bất luận kẻ đui hay
điếc nào ơ? Việt Nam ngày nay cũng có thể làm nhân chứng! - sự bất lực của nhóm
chóp bu lãnh đạo Cộng sản. Từ trên nửa thế kỷ, giai cấp lãnh tụ thoái hóa này
cản trở sự phát triển dân tộc vì "chính sách tự kiểm, sửa sai" của họ -
thường được bộ máy tuyên truyền Nhà nướcỉ huênh hoang đề cao - càng sửa lại càng
sai. Chế đô. CSVN là một chế dộ vô thần, vô pháp, chà đạp nhân quyền và dân
quyền, một chế độ cai trị bằng khủng bố: khủng bố tôn giáo, khủng bố dân thiểu
số, khủng bố đối lập. Ngày nào điều 4 của Hiến pháp 1992 còn giữ nguyên thì CS
vẫn nắm độc quyền. Độc quyền yêu nước, độc quyền kháng chiến, độc quyền buôn
quan bán tước, kể luôn độc quyền bán nước. Hồ sơ thành quả vấy máu của Đảng đã
khá dầy: Cải cách Ruộng đất, Nhân Văn Giai phẩm, Tết Mậu thân, Quốc hữu hóa Kinh
tế. Biết bao dân lành bị hy sinh oan uổng.
Giọt nước cuối cùng làm tràn ly thuốc đắng là gần đây, CSVN bội phản tiền nhân,
dân tộc và lịch sử bằng hai Hiệp ước nói trên, ký với Trung quốc để cũng cố dịa
vị. Vì mất cái thế nhân dân trong nước, mất nội lực, nên CSVN phải thầm lén cầu
cạnh sự hổ trợ từ bên ngoài. Vì lương tâm không ổn nên CSVN mới dấu nhẹm đến nay
nội dung của Hiệp ước. Vì biết trước sẽ bị quần chúng chống đối, họ không dám tổ
chức trưng cầu dân ý. Vì sợ bị chỉ trích trong nội bộ nên họ mới sắp xếp để một
thiểu số thân tín, trong Chính trị bộ và trong Quốc hội, thương thuyết và phê
chuẩn Hiệp ước ngày 30.12.1999.
Mất đất vì chiến tranh là chuyện thường xãy ra trên thế giới. Ngay trong nhiều
trường hợp, (thí dụ đảo Kouriles của Nhựt bị Nga chiếm sau Đệ nhị thế chiến), sự
tranh chấp vẫn kéo dài theo đường lối thương thảo ngoại giaọ Nhường đất cho địch
trong thời bình , không có sự đền bù tương xứng, là trường hợp hi hữu, chưa từng
thấy. VN cộng sản đang hiến cho thế giới một tiền lệ bỉ ổi, đáng hổ thẹn!
Vai trò quyết định của QĐND trong tương lai QĐND không thể mãi tránh lên tiếng
trong vụ Chính trị bộ cắt đất và biển dâng cho Bắc kinh. Im lặng là đồng lỏa với
chính phạm bội phản, là trái với truyền thống hào hùng của Quân đội luôn luôn
hảnh diện với danh xưng ụ "thành đồng bảo vệ Tô? quốc". Quân đội không thể để
cho Đảng bôi bẩn danh dự. QĐND cần chứng minh dứt khoát rằng Quân đội là của
Dân, của Nước chớ không phải của Đảng.
Cấp thời, Quân đội có trách vụ thúc dục Đảng phải gấp công bố nội dung của mọi
văn kiện về việc thương thuyết chủ quyền lãnh thổ, điều tra và nghiêm trị trước
pháp luật những kẻ chủ mưu ký các Hiệp ước bất bình đẳng, ngưng tức khắc việc
cấm mốc biên giới Hoa-Việt, ngăn Quốc hội phê chuẩn tất cả các Hiệp ước chưa
trưng cầu ý dân và đặc biệt, tìm biện pháp chấm dứt độc quyền lãnh đạo của CSVN.
Tiếp theo cuộc biểu dương Thiên An Môn ơ? Bắc kinh, là những vụ xuống đường của
nông dân tại Thái Bình, Đồng Nai, Hải Dương, Hưng Yên, Nam Định, Thanh hóa và
Bắc Ninh. Chính quyền Hànội hoảng hốt. Tại Việt Nam, dân đã bớt sợ. Hay đúng
hơn, nổi sơ. hải đang chuyển phía: Từ Dân qua giới cầm quyền. Nhà nước đàn áp
liên miên tôn giáo, đối kháng, báo chí và đồng thời, kêu gọi khẩn thiết các cấp
cán bộ đề phòng "diển biến hòa bình" và "văn hóa đồi trụy".
Chính trị bộ ngày đêm theo dõi những đợt sóng
ngầm trong Quân đội. Tháng 11. 1995, tạp chí Quốc Phòng đăng bài "Cuộc chiến hòa
bình" của Trần Mô. Tác giả viết, không úp mở: "Chúng tôi kết luận rằng không có
một nước nào có thể trực tiếp lật đổ chủ nghĩa Cộng sản ở Việt Nam. Chỉ có người
cộng sản mới có thể lật đổ người cộng sản". Trần Mô có lý nếu y muốn nói CS phản
tỉnh, giác ngộ và sám hối, sẽ lật đổ CS ngoan cố vì họ bị phản bội trắng trợn.
Khẩu hiệu "Yêu Nước là yêu Xã hội chủ nghĩa" nay đã trơ? thành vô nghĩạ CS hiện
bí lối. Tiến hay lùi thì vẫn chết! Thảm trạng là đất nước - vì chúng - cũng rơi
vào bế tắc. Đất nước không thể ngóc đầu ngày nào còn Xã hội chủ nghĩạ Sơ? dỉ CS
còn sống cầm hơi là vì cánh cổ võ cho dân chủ chưa đấu tranh đúng mức, quá rời
rạc , thiếu lãnh đạo và quá vọng ngoại. Mặt khác, cũng vì QĐND chưa ý thức được
chân sứ mạng của mình.
oOo
Sớm muộỉn gì chính sách của Hànội cũng sẽ làm cho tức nước vỡ bờ. Phong trào đòi
dân chủ, tự do sẽ kết hợp. Hình thức đấu tranh ôn hòa chuyển dần qua bạo động.
QĐND sẽ phản ứng ra sao nếu được Đảng triệu tâp để tái lập trật tự? Bắt tay với
Đảng ư - trong tư thế đồng lỏa - để tàn sát nhân dân? Hay noi gương Roumanie
thời Ceaucescu và Liên Sô thời Gorbatchev- Yeltsin, để ngã về phía đại chúng
tượng trưng cho chính nghĩả Các tướng CS bảo thủ không chắc điều khiển nổi Quân
đội trong giờ phút của sự thật. Khí thế vũ bảo của quần chúng sẽ lôi cuốn Quân
đội vào cách mạng. Không còn ai u mê sống chết cho một nhóm mafia ăn hại.
Hoàn cảnh diễn biến có thể đẩy Quân đội vào vai trò trọng tài giữa Dân và Đảng
để tránh nội chiến. Lúc đó, dưới áp lực của cơn sốt đấu tranh, cấp chỉ huy giác
ngộ sẽ cố gắng hòa giải, theo đường hướng cải cách. Trách vụ của Quân đội trong
một nước không phải chỉ bảo vệ lãnh thổ quốc gia mà còn che chở đất nước chống
độc tài. Lật đổ chuyên chế là trách vụ ưu tiên vì đó là điều kiện tất yếu để
phát triển. Sức mạnh của dân tộc không dựa vào nhân số mà vào ý chí quật khởi để
tiến tới.
Quân đội là tinh hoa và hy vọng của đất nước. Quân đội không thể vì Đảng mà phản
Dân. Vì có Dân mới có Đảng. Phải đặt Đảng sau Dân. Dân tộc trường cửu trong khi
đảng phái và chế độ chỉ lót đường cho Lịch sử.
Bởi thế, để cứu nước, QĐND không có quyền bỏ qua cơ hôi này. Muốn xứng đáng với
danh xưng "Quân đội Nhân dân", Quân đội phải là một quân đội bởi dân, của dân và
vì dân. Dân Việt nam. Không Cộng sản. Không ngoại lai.
Quân Đội Nhân Dân không còn một sự chọn lựa nào khác.
24.3.2002
(Đọc những bài khác của tác giả bằng tiếng Việt, Anh và Pháp trên trang nhà
http://www.centralstatiọnet/)