Từ ngày chinh chiến mùa Thu

Sáng hôm nay tôi chợt nhớ những câu hát cũ của Phạm Duy. "Một chiều trên cánh đồng xanh, có nàng gánh lúa cho anh ra đi diệt thù. Từ ngày chinh chiến mùa Thu..." Tôi nhẩm lại những câu hát cũ, "Người về nay đă cụt tay, máu đào đă thấm trên thây bao nhiêu quân thù, từ ngày chinh chiến mùa Thu..." trong lúc đọc lá thư ngỏ của ông Phạm Quế Dương gửi cho bạn bè, giải thích: "Tôi tự ứng cử Quốc hội để làm ǵ?" Tôi không quen biết ông Phạm Quế Dương, chẳng gặp ông bao giờ mà cũng chẳng có dịp nào nói chuyện với ông dù nói qua điện thoại. Nhưng từ mấy năm nay tôi đă theo dơi các bài ông viết, bắt đầu với những lá thư khiếu nại việc đảng Cộng Sản Việt Nam chiếm đoạt đ́nh chùa, trong đó có Tử Dương Vọng Đ́nh và ngôi chùa ở làng Tử Dương, quê hương ông. Sau đó ông nêu lên những vấn đề có ích lợi chung cho đất nước, như đ̣i hỏi đảng Cộng Sản bài trừ tham nhũng, trả tự do cho những nhà trí thức bị đảng đàn áp, tôn trọng các quyền sống của con người, vân vân.
 

Cảm tưởng khi đọc các lá thư và bài viết của ông Phạm Quế Dương là thấy h́nh ảnh một con người chân thật và hồn nhiên đến độ ngây thơ, không bao giờ mất niềm tin ở điều Thiện nhưng vẫn nh́n cái Ác với con mắt bao dung. Ông luôn luôn viết bằng lối văn điềm đạm, nhẹ nhàng, đôi lúc pha hài hước, kể cả những khi diễn tả các lư luận đanh thép, quyết liệt. Cho đến lúc ông là người đầu tiên công khai từ bỏ đảng Cộng Sản, trả lại thẻ đảng v́ họ trục xuất Tướng Trần Độ. Càng ngày, chúng ta càng thấy ông là một con người cương quyết, dứt khoát không chấp nhận cái Ác nó đang d́m đồng bào ta trong cảnh sống nghèo khó, chậm tiến nhất vùng Á Đông v́ ù đất nước không có tự do dân chủ. Những hành động gần đây của ông cho thấy ông nhất định không để cho đảng Cộng Sản ngồi yên ăn gian nói dối. Ông đă cùng ông Trần Khuê nộp đơn xin lập một "Hội giúp Đảng chống tham nhũng"; rồi ông lại xin ứng cử quốc hội. Lá thư ngỏ mới nhất của ông đăng trên nhật báo Người Việt hôm nay cho thấy thái độ dứt khoát của ông đối với chế độ cộng sản, được bày tỏ bằng ngôn từ khác hẳn lối nói điềm tĩnh và ḥa nhă trước đây.
 

Những sự kiện và ư tưởng được nêu trong lá thư ngỏ mới này đă được nêu lên nhiều lần trong những bài trước của ông Phạm Quế Dương. Ông vẫn kể với lối văn rành mạch, khúc triết và ḥa nhă. Nhưng lần này ông Phạm Quế Dương phải viết những câu lên án mạnh mẽ như "Quá phẫn nộ với những việc trên, tôi đă viết bài lên án ... chỉ mặt bọn quan lại Cộng Sản là 'lũ ăn xương uống máu đồng chí đồng đội' đang giữ ghế để ngồi lên đầu dân, là lũ 'bất lực', hay 'bất lương'." Quư vị độc giả Người Việt đă nghe những lời kết án "lũ bất lực, bất lương" nhiều lần chắc không thấy có ǵ lạ, đọc ông Phạm Quế Dương viết thêm một lần nữa cũng cảm thấy thấm thía hơn v́ ông là một cựu đảng viên cộng sản. Nhưng chúng ta có thể thấy ông đă viết bằng máu và nước mắt khi nhắc đến các "đồng chí, đồng đội" của minh.
 

Có lẽ những chữ "lũ ăn xương uống máu đồng chí đồng đội" đă gợi cho tôi nhớ đến bài Nhớ người thương binh của Phạm Duy, bài hát lũ nhi đồng chúng tôi đă thuộc từ những năm kháng chiến chống Pháp. Thủa đó, chúng tôi nh́n những người anh của ḿnh 18, 20 tuổi "ra đi diệt thù, từ ngày chinh chiến màu Thu." Phạm Quế Dương học cùng thời ở Trường Lục quân Trần quốc Tuấn với một người anh của tôi, mà sau này có người mang cho tôi coi bức h́nh họ chụp chung với nhau khi cùng dự khóa pháo binh, chụp với mấy người bạn đồng đội khác. Đó là những người "đồng chí, đồng đội" mà ông Phạm Quế Dương nhắc tới trong lá thư mới này. Trong tấm ảnh cũ được chụp lại thấy những khuôn mặt sáng rỡ, súng sính trong bộ quân phục mới, may vụng về, các khóe miệng tươi cười và những con mắt đều rực lên, như chứa đựng niềm tin ở tương lai dân tộc Việt Nam. Năm bảy người trong bức h́nh đó, ngoài ông Phạm Quế Dương ra không biết c̣n ai sống sót sau những năm kháng chiến chống Pháp? Nhờ có bức h́nh này, trên bàn thờ gia đ́nh tôi có được tấm ảnh khuôn mặt một người anh đă chết trong trận Ḥa b́nh, năm 1952. Khi chết chắc anh hănh diện ḿnh đang chết v́ tổ quốc. Những người c̣n sống như ông Phạm Quế Dương bây giờ mới thật đáng thương. Ông nhắc đến câu hát "Thề ăn xương uống máu quân thù" để nhắc nhở mọi người rằng chính bọn "quan lại cộng sản" là "lũ ăn xương uống máu" các đồng đội của anh. Những chàng trai trẻ ra đi diệt thù, từ ngày chinh chiến mùa Thu, bao nhiêu người đă chết.
 

Ư thức về bổn phận đối với những người đồng chí, đồng đội đă nằm xuống đă thôi thúc những người như ông Phạm Quế Dương tranh đấu đ̣i quyền sống tự do cho đồng bào. Động cơ đó mạnh mẽ hơn những động cơ kinh tế, chính trị đă được nhiều nhà trí thức nêu lên từ mấy chục năm nay. Chúng ta phải đ̣i cho dân tộc được tự do. V́ đồng bào ta xứng đáng được sống với nhân phẩm. V́ chỉ có tự do mới giúp phát triển các tiềm năng của gần 80 triệu con người, những lớp dân nghèo mới thoát cảnh đói khổ. Nhưng chúng ta c̣n phải tranh đấu v́ món nợ với những người đă chết.
 

NGÔ NHÂN DỤNG