Ải Nam Quan còn thuộc
Việt Nam hay không ?
Hiệp định ký kết giữa hai đảng Cộng sản Việt nam và Trung Quốc ngày
30-12-1999 đã làm nóng lòng hầu hết những người Việt Nam còn nghĩ đến quê hương
đất tổ. Được phỏng vấn, Lê Công Phụng tỏ ra mập mờ, không giải tỏa vấn đề đặt
ra, và đến ngày hôm nay, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn dấu nhẹm bản
Hiệp định, không chịu công bố để mọi người biết được những
gì đã nhượng hoặc đã thâu hồi. Phải chăng trong hiệp định còn có những ràng
buộc Việt Nam nhiều hơn những phần lãnh thổ đã mất ?
Lê
Công Phụng có nhắc đến ải Nam Quan, và quanh quẩn không chịu thú nhận là đã
nhượng cho Trung Quốc vùng đất quanh ải này. Trên mạng lưới Internet, nhiều tác
giả đã viết về Ải Nam Quan, với nhiều tài liệu quí báu. Tác giả bài này muốn
đóng góp thêm trong công việc tìm hiểu các sự kiện về ải Nam Quan, cũng như chứng minh rằng cho đến ngày gần đây (ít ra
là năm 1954) ải Nam Quan còn nằm trên lãnh thổ Việt Nam. Tác giả xin cám ơn những vị đã cho lên
mạng lưới các tài liệu cho phép tác giả thực hiện bài này.
a - Ải Nam Quan
trước khi Pháp đô hộ
Ải Nam Quan là ải nằm trên biên giới Việt Hoa, có lẻ ngay từ khi vua Ngô
Quyền dành lại độc lập cho Việt Nam,
cũng như là một
ải biên giới khi biên giới Việt Hoa đã được hai triều đình Lý và Tống phân đnh
vào cuối thế kỷ thứ 11. Có thể lúc đó không có những trạm canh hay cửa ải như
về sau này, vì lúc đó, vùng Quảng Nguyên là vùng đất sinh sống của các dân tộc
Nùng và Tày, dưới sự bảo trợ của triều đình Lý. Ải Nam Quan là một trong những
ngã đường di chuyển giữa Trung Hoa và Việt Nam, nên thường được nhắc đến trong
các sách sử Việt Nam.
Nhưng tài liệu đầu tiên tả ải Nam Quan có lẽ là Hồng Đức Bản Đồ, được thiết lập vào năm
1490. Các bản đồ trước đó có lẽ đã quân Minh cướp hoặc tiêu hủy khi chiếm Việt
Nam vào đầu thế kỷ thứ 15, trước khi bị vua Lê Lợi đánh đuổi vào năm
1428. Tác giả Tâm Quang-Langlet trong bài
"La perception des
frontières dans l'Ancien Vietnam à travers quelques cartes vietnamiennes et
occidentales" (tạm dịch : Quan niệm biên giới ở Việt NamThời trước qua
vài bàn đồ Việt Nam và Tây Phương) trong quyển "Les frontières du Vietnam,
Histoire des frontières de la péninsule indochinoise (Các Biên giới Của Việt
Nam, Lịch sử các biên giới trên bán đảo Đông Dương), nhà xuất bản L'Harmattan,
1989, cho biết rằng trên bản đồ Hồng Đức có vẽ hình một cái đồn để tượng trưng
cho ải Nam Quan và có ghi chú là Ải Nam Quan nằm ở huyện Văn Uyên và tại đấy có
hai đài, đài Chiêu Đức và đài Ngưởng Đức.
Trong bài "Một chiếc ải đã
mất" của tác giả Trần Gia Phụng cũng như bài "Sử liệu biên giới giữa ta và Tàu : Từ cửa
ải Nam Quan đến ải Chi Lăng, Châu Ôn và Núi Phân Mao" hai tác giả Hà
Mai Phương và Lưu Chu Thanh Tao, có trích Đại Nam Nhất Thống Chí (1882) đoạn
nói về Ải Nam Quan:
"Ải Nam Quan cách tỉnh thành (Lạng
Sơn) 31 dặm về phía bắc, thuộc châu Văn Uyên, phía bắc giáp châu Bằng Tường
tỉnh Quảng Tây nước Thanh, tức là chỗ mà người Thanh gọi Trấn Nam Quan. Cửa nầy dựng từ năm Gia Tĩnh nhà Minh, đến
năm Ung Chính thứ 3 (1725) nhà Thanh, án sát tỉnh Quảng Tây là Cam Nhữ Lai tu
bổ lại có tên nữa là "Đại Nam Quan", phía đông là một dải núi đất, phía tây là một dải núi đá, đều
dựa theo chân núi xây gạch làm tường, gồm 119 trượng, cửa quan đặt ở quãng giữa
có biển đề "Trấn Nam Quan",
dựng từ năm Ung Chính thứ 6 (1728) triều Thanh, có một cửa, có khóa, chỉ khi nào có công việc của sứ bộ mới
mở. Bên trên cửa có trùng đài, biển đề
4 chữ "Trung ngoại nhất gia", dựng từ năm Tân Sửu [1781] đời Càn Long
nhà Thanh. Phía bắc cửa có "Chiêu đức đài", đằng
sau đài có "Đình tham đường" (nhà giữ ngựa) của nước Thanh;
phía nam có "Ngưỡng đức đài" của nước ta, bên tả bên hữu, có hai dãy
hành lang, mỗi khi sứ bộ đến cửa quan thì dùng chỗ nầy làm nơi tạm nghỉ.".
Cũng như trích đoạn, năm 1774, Đốc-trấn Lạng-Sơn là Nguyễn Trọng-Đang cho
tu-sửa, xây lại bằng gạch. Về việc sửa sang đài Ngưỡng-Đức, văn bia của Nguyễn
Trọng Đang ghi khắc có đoạn như sau :
"... Đài [Ngưỡng-Đức] không biết dựng tự năm nào; hình như mới có từ
khoảng niên hiệu Gia-Tĩnh nhà Minh, ngang với niên-hiệu Nguyên-Hòa, đời vua Lê
Trang-Tông ở nước ta. Đài không có quán, hai bên tả hữu lợp bằng cỏ; sửa chữa
qua-loa, vẫn theo như cũ. Nhà Lê ta trung-hưng, đời thứ 14, vua ta kỷ-nguyên
thứ 41, là năm Canh-tý, ngang với năm thứ 44 niên-hiệu Càn-Long nhà Thanh ;
Đang tôi làm chức Đốc-trấn (Lạng-Sơn), trải qua 5 năm là năm Giáp-thìn ; sửa
chữa lại, xây dựng bằng gạch ngói, đài mới có vẻ hoằng-tráng...".

So với lời ghi chú trong bản đồ Hồng Đức, thì cửa "Trần Nam
Quan", đã được xây dựng nhà Minh xây dựng vào đầu thế kỷ thứ 16, có thêm
một cửa quan nằm ở giữa hai đài Chiêu Đức và Ngưởng Đức.
Bức hình trên là một bức hình được chụp vào đầu thế kỷ 20 thì chúng ta
thấy cảnh y như tả trong Đại Nam Nhất Thống Chí (thật ra hình và sách chỉ cách
nhau độ 20, 30 năm), với cửa ải Nam Quan ở giữa hình và bên phía trái có bức
tường. Cũng như trên hình của tạp chí "National Geographic Society"
(không ghi rõ năm xuất bản) do Giáo sư Nguyễn Văn Canh phổ biến trên mạng lưới
Internet, chúng ta lại thấy cửa ải và bức tường. Hình này còn ghi chú thêm là
"trên đường cũ đi Trung Hoa phải đi ngang "Porte de Chine" ở
biên giới Bắc của Đông Dương".
Cửa Nam Quan do người Trung Quốc cất thì phải nằm bên
Trung Quốc vì không bao giờ ai xây cất một trạm ngay trên lằn biên giới mà phải
cất cách lùi vào một khoảng trong phần đất của mình.

Hai tác giả Hà Mai Phương và Lưu Chu Thanh Tao cũng đã dẫn thêm "Địa-dư Các Tỉnh Bắc-Kỳ" của Ngô Vi-Liễn, Phạm Văn-Thư và Đỗ Đình-Nghiêm (Nhà in Lê Văn-Tân
xuất-bản, Hà-Nội, 1926) : "Cửa
Nam-Quan ở ngay biên-giới Trung-quốc và Việt-Nam. Kể từ Hà-Nội lên đến tỉnh-lỵ
Lạng-Sơn là 150 km; đến cây-số 152 là chợ Kỳ-Lừa; đến cây-số 158 là Tam-Lung;
đến cây-số 162 là Đồng-Đăng; đến cây-số 167 là cửa Nam-Quan đi sang Long-Châu
bên Tàu. Như vậy từ Đồng-Đăng lên cửa Nam-Quan có 5 km; từ Kỳ-Lừa lên Nam-Quan
mất 15 km [về phía tây-nam chợ Kỳ-Lừa có động Tam-Thanh, trước động Tam-Thanh
có núi Vọng Phu hay tượng nàng Tô-Thị là những danh thắng của tỉnh Lạng-Sơn] và
từ tỉnh-lỵ Lạng-Sơn lên Nam-Quan là 17 km.". Và dẫn cuốn "Đi thăm Đất Nước" của Hoàng
Đạo-Thúy (Nhà Xuất-bản Văn-hoá, Hà-Nội, 1976), "Đồng-Đăng cách biên-giới Trung-quốc 4
km. Nơi đây có Hữu-Nghị Quan của Trung-quốc" và quyển "Phương Đình Dư đa chí" của Nguyễn Văn-Siêu (bản dịch của Ngô
Mạnh-Nghinh, Tự-Do xuất-bản, Saigon, 1960) : "Cửa hay ải Nam-Quan, đời Hậu-Lê trở về trước gọi là cửa Pha-Lũy (hay
Pha-Dữ), ở về phía bắc châu Văn-Uyên, trấn Lạng-Sơn. Từ châu Bằng-Tường (tỉnh
Quảng-Tây) bên Trung-quốc muốn vào nước An-Nam phải qua cửa quan này".
Qua các tài liệu sử Việt Nam trên ải Nam Quan là biên giới giữa Việt Nam
và Trung Hoa. Tại cửa ải này bên phía Trung Hoa có một cửa ải mà chúng ta đã
thấy trong hình.
b - Ải Nam Quan vào thời
Pháp thuộc
Ông Trương Nhân Tuấn đã cung cấp trên mạng lưới
Internet một số tài liệu chụp từ các
tài liệu lịch sử cất trong Văn Khố Đông Dương ở Aix en Provence (Pháp). Một
trong những tài liệu là biên bản công trình đóng các cột mốc ỡ biên giới
Việt-Hoa. Trong biên bản, ghi rõ là cột mốc thứ 1 trên đoạn thứ 3 biên giới từ
Nam Quan đến Bình Nhi, cột mốc được đóng trên con đường đi từ Đồng Đăng đến Nam
Quan và cách 100 thước cửa ải của Trung Hoa (trong khung đỏ). Biên bản này do
Ủy ban Đóng Cột Mốc biên giới An-Nam và Trung Hoa thiết lập và ký ngày
21-04-1891 tại Bình Nhi. Biên bản cũng cho biết là họ khởi công vào ngày
20-12-1890 từ Tiên Tsong Châu (gần Móng Cái) và đã mất 150 ngày để hoàn thành
công trình đóng cột mốc từ Tiên Tsong Châu đến Bình Nhì.

Từ lúc khi ký Hiệp ước Constans (sau được bổ
túc bởi hiệp ước Gerard để minh định vùng biên giới từ Sông Hồng đến sông Đà và
hữu ngạn sông Đà) cho đến năm 1954, không có vấn đề liên quan đến biên giới,
mặc dù cũng có nhiều biến cố lịch sử như khi Nhật đã đánh vào Đồng Đăng
vào năm 1941 nhưng sau đó giao lại cho Pháp và chỉ đóng binh bên phía Trung
Quốc.
Những tấm ảnh chụp sau khi Pháp và Trung Hoa ký hiệp ước Constans
(26-06-1887) cho thấy rằng cửa ải Nam Quan vẫn nằm trên biên giới Việt-Hoa.

Trong các tài liệu về sau này, chúng ta có thể kể các
bản đồ của Sở Địa Dư Đông Dương với tỷ lệ 1/200 000 và 1/100 000. Các bản đồ
với tỷ lệ 1/100 000 cũng đã được quân đội Hoa Kỳ sao chép lại vào năm 1953 để
sử dụng.
Cạnh đây là khúc bản đồ trích từ bản đồ Lạng Sơn Tây (số 28 Tây) liên
quan đến vùng ài Nam Quan (không theo tỷ lệ của bản đồ chánh là 1/100 000). Tác
giả đã tô thêm màu đỏ để dễ nhận diện đường biên giới (chữ thập "+")
cũng như sơn đỏ các cột mốc.
Nhóm Địa Dư của Phòng Nghiên Cứu của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ (The
Geographer, Office of Research in Economics and Science, Bureau of Intelligence
and Research, Department of State) đã cho ra quyển tập về biên giời Việt-Hoa,
(International Boundary Study, số 38, xuất bản ngày 29-10-1964) cũng nhắc đến
bản đồ này. Ở trang 5, khi tả biên giới ở vùng ài Nam Quan thì viết như sau :
" ...The southward trend of the boundary
terminates at the famous Porte de Chine, immediately north of Dong Dang. Here
the Tonkin-Hunan-KwangSi railroad crosses the frontier...". (tạm dịch
: "Biên giới (từ Tây qua Đông) hướng về phía Nam và đụng ở cửa Nam Quan,
phía bắc Đồng Đăng. Tại đây đường xe hỏa BắcViệt-Quảng Tây băng qua biên
giới").
C - Ải Nam Quan sau 1954
Từ năm 1954 đến 1974, ải Nam Quan là ngỏ để chuyên chở súng đạn do đảng
Cộng sản Trung Hoa tiếp viện cho cộng sản Việt Nam trong công cuộc đánh miền
Nam. Và từ năm 1968 trở đi, hầu như cả biên giới Việt-Hoa đã hoàn toàn do quân
đội Trung Quốc kiểm soát. Từ năm 1974, đảng Cộng sản Trung Hoa không chấp nhận
sự lãnh đạo của đảng Cộng sản Nga, trong khi đảng Cộng sản Việt Nam phục tùng
Liên Xô, cuộc giao hảo của đôi bên đã biến đi để từ hữu nghị trở thành thù
nghịch mà hậu quả là cuộc xâm lăng của Trung Quốc vào đầu năm 1979. Lúc đó, năm
1979, hai bên mới công bố các vi phạm biên giới đã xẩy ra trong thời gian qua.
Cộng sản Việt Nam tố cáo Cộng sản Trung Hoa vi phạm 179 lần trong năm 1974 và
đến 2175 lần trong năm 1978, trong khi đó Cộng sản Trung Hoa tố cáo Cộng sản
Việt Nam vi phạm 121 lần trong năm 1974 và 1021 lần trong năm 1978. Những vi phạm nghiêm trọng nhất là
vào năm 1974 Trung Quốc đã đẩy lùi nơi chấp nối hai đường rày xe hỏa Lạng Sơn
Long Châu vào địa phận Việt Nam 300 thước (theo Antoine Dauphin, trong bài
"La frontière sino-vietnamiene de
1895-1896 à nos jours", (tạm dịch "Biên giới Việt-Hoa từ
1895-1896 đến ngày nay"), trong quyển "Les Frontières du Vietnam,
Histoire des fontières de la péninsule inodochinoise, (Các Biên giới Của Việt
Nam, Lịch sử các biên giới trên bán đảo Đông Dương), sách đã dẫn. Vì hai đường
xe hỏa và xe hơi chỉ cách nhau độ 50 thước, thì chắc chắn là biên giới cho
đường xe hơi cũng bị lùi luôn.
Ronald Bruce St John trong cuốn
"The land boundaries of Indochina : Cambodia, Laos and Vietnam"
(tạm dịch : Các biên giới trên đất liền của
Đông Dương, Cao Miên, Lào và Việt Nam, Boundary & Terroritory Briefing,
International Boundaries Research Unit, Volume 2, Number 6, University of
Durham, United Kingdom, 1998) cho biết là trong số 300 ngoài cột mốc biên giới
bằng đá đóng trên đắt liền, nhiều cột đã bị mất, đặc biệt là ở vùng Lạng Sơn,
và tại đây có nhiều điểm tranh chấp.
d - Kết luận
Nhiều nhân chứng tại Việt Nam cũng như ngoại quốc cho biết rằng đứng tại
trạm biên giới ngày hôm nay không còn thấy cửa quan như trước nữa. Nhiều lần
các cán bộ Cộng SảnViệt Nam đã báo cáo với cấp trên
về sự việc này nhưng không bao giờ được trả lời (xem bài của Trần Gia Phụng).
Theo Lê Công Phụng, thì biên giới phải được hoạch định lại vì "vật đổi sao
dời". Nhưng nếu không có những động đất thì các giòng sông (hơn 1 phần 3
biên giới Việt Hoa được định theo các giòng sông) ở các vùng núi non
không di dịch bao nhiêu trong một trăm năm. Nhưng trên đất liền, con người có
thể di chuyển những cột mốc những khoảng cách rất xa. Đó là việc đã xẩy ra ở ải
Nam Quan.
Với Hiệp định mới mà đảng Cộng Sản Việt Nam ký trong âm thầm, Cộng sản Việt
Nam có đòi lại được vùng đất đã bị Cộng sản Trung Hoa chiếm từ năm 1974 không.
Hay là biên giới tại ải Nam Quan đã bị thụt lùi thêm nữa ? Và thêm bao nhiêu ?
300 thước,
hay 1 cây số, hay hơn nữa ? Nếu ngày hôm nay không còn thuộc chủ quyền Việt Nam
thì đảng Cộng Sản Việt Nam phải nhận lấy trách nhiệm trước người dân Việt Nam
và lịch sử.
Nhưng ngoài ải Nam Quan, còn những vùng nào khác ? Đảng Cộng Sản Việt
Nam phải công bố hiệp định để mọi người Việt Nam ước lượng được tầm quan trọng
của sự mất mát, của những di tích lịch sử vô giá đã nhượng cho Trung Quốc.
Nguyễn Ngọc Danh
(Hội Chuyên Gia Việt
Nam)