PHÂN ĐỊNH LĂNH THỔ VIỆT NAM GIỮA PHÁP VÀ
TRUNG HOA
Nguyễn văn Canh
11 tháng 2 năm 02
Tháng 6 năm 1884, Hiệp ước Patenôtre đặt Vương quốc Annam dưới
quyền bảo hộ của Pháp, và từ đó toàn thể Việt nam được đặt dưới sự đô hộ của
Pháp.
Một năm sau, tháng 6 năm 1885, Hiệp ước Thiên tân kưụ giữa đại diện Pháp là
Jules Patenôtre và đại diên Trung Hoa là Lư Hồng Chuơng tại Thiên tân, có tên là
Hiệp Ước Hoà B́nh, Thân hữu và Thương Mại. Hiệp ước này ra đời có mục đích đặt
nền tảng cho các mối liên hệ hoà b́nh, thân hữu và thương mại giữa Pháp và Trung
Hoa như tên gọi cuả văn kiện. Để thực hiện mục tiêu hoà b́nh này, hiệp ước giúp
chấm dứt chiến tranh Pháp-Hoa, qui định sự rút quân đội chính qui Trung Hoa ra
khỏi Bắc kỳ và Trung Hoa nh́n nhận Pháp quốc cai trị Việtnam. Điều này có nghĩa
là Trung Hoa vĩnh viễn chấm dứt chế độ triều cống của Việt nam đối với dân tộc
nàỵ có từ thế kỷ thứ X.
Với Hiệp ước ấy, Pháp quốc thay thế Quốc gia Việtnam về phương diên pháp lư cũng
như thực tế, phụ trách giải quyết các vấn đề liên quan đến biên giới tại các
tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây và Vân Nam. Trên căn bản này, Hiệp ước Patenôtre và
các văn kiện trước đó buộc Pháp quốc phải có nghĩa vụ " từ nay bảo vệ sự vẹn
ṭan lănh thổ" của Việt nam, nghĩa là chống lại mọi xâm lăng từ ngoài và các
cuộc nổi loạn từ ở bên trong .
Hiệp ước Thiên Tân chỉ nêu các vấn đề tổng quát, nên về sau có kư 2 Công ước phụ
đi vào chi tiếtỉ: một về thương mại giữa Pháp và Trung Hoa và một về phân định
lănh thổ.
Về lănh thổ, điều 3 Hiệp ước nói rằng:" Trong hạn 6 tháng, các ủy viên của 2 bên
sẽ đến tận nơi để nhận diện biên giới. Ở các nơi nào cần, họ sẽ đi đến các địa
điểm ấy để lo việc cắm mốc..". Thực tế, việc cắm mốc phải mất 10 năm, từ 1885
đến 1995. Có cả thảy 300 mốc.
Nhu cầu thiết lập biên giới là hậu quả của đụng chạm giữa Pháp và Trung Hoa trên
lănh thổ Bắc kỳ dựa v́ các lư do sau đây:
Trung hoa bành trướng đất đai vào vùng thượng du Bắc kỳ bắt đầu
bằng âm mưu xấu xa về dân chúng (dành dân chiếm đất); cho phép các đám trộm cướp
Trung Hoa chiếm đóng lâu dài; rút lui quân đội chính qui Thiên Triều và loại bỏ
giặc Cờ Đen; duy tŕ tham vọng một quốc gia Trung Hoa trong một vùng đất càng
lớn càng tốt trên vương quốc Annam như được chứng kiến sau 1885. Việc thiết lập
biên giới có cắm mộc, loại hiện đại, không những chấm dứt đợt xâm nhập dân chúng
quan trọng và mới đây, mà c̣n ngăn chặn tận gốc một trong những làn sóng người
di dân trong vùng Đông Nam Á....
Để thi hành điều 3 của Hiệp ước Thiên tân, Pháp và Trung hoa đă kư 2 công ước để
chi tiết hoá việc phân định biên giới: công ước 1887 và 1895.
CÔNG ƯỚC 1887:
Công ước này được kư tại Bắc kinh ngày 26 tháng 6 năm 1887 do Đại diên của Pháp là Ernest Constans và đại diện Trung Hoa là Hoàng thân K' ing. Văn kiện này được đặt tên là "Công ước liên quan đến phân định lănh thổ giữa Trung Hoa và Bắc Kỳ.
Công ước qui định ranh giới trên Vịnh Bắc Việt và dọc theo tỉnh Vân Nam.
a) Ranh giới Vịnh Bắc Việt.
Văn kiện này qui định đường ranh biên giới trên vịnh Bắc Việt: " Bắt đầu từ
Quảng đông, th́ những điểm tranh chấp nằm phiá Đông và Đông Bắc Móng cái, phiá
bên kia biên giới như Ủy Ban Phân Định Lănh thổ (UB) đă qui định, được giao cho
Trung Hoa. Những đảo nằm phía đông đường kinh tuyến Paris 105o 43' của Kinh
tuyến Đông, nghĩa là con đường Nam Bắc chạy qua mũi phía Đông của đảo trà cổ và
lập thành biên giới ( formant la frontiere) cũng được giao cho Trung Hoa. Các
đảo Go-Tho và các đảo khác ở về phiá Tây của kinh tuyến này thuộc về Annam".
b) Dọc theo tỉnh Vân Nam.
Sự phân định ranh giới theo tài liệu được qui định một cách chi tiết theo đường
vẽ trên bản đồ tỉnh Vân nam để lập ranh giới giứa hai quốc gia. Căn cứ vào đó
chính quyền Trung Hoa và Công sứ Pháp tại Annam và Bắc Kỳ sẽ lo tiến hành cắm
mốc theo bản đồ đă qui định và UB đă kư. Có 3 bản đồ kèm theo. Trên bản đồ, biên
giới mới (nouvelle frontiere) được vạch bằng đường mầu đỏ và trên bản đồ Vân Nam
đưọc chỉ dẫn bằng mẫu tự ABC theo tiến Pháp và chữ Nho theo tiếng Tầu.
CÔNG ƯỚC 1895.
Công ước này được kư ngày 20 tháng 6 năm 1895 tại Bắc Kinh giữa đại diện Pháp là August Gerard và Hoàng thân K'ing, đượi gọi là "Công ước bổ túc cho Công ước phân định biên giới giứa Bắc Kỳ và Trung Hoa kư ngày 26 tháng 6 năm 1887".
Mục đích là điều chỉnh và bổ túc công ước 188, các biên bản và
họa đồ đă được chấp thuận trước đó.
Nội dung văn kiện này là vẽ lại một số đường ranh biên giới giữa Vân Nam và
Annam; giữa một địa điểm của Vân Nam là Long-Po-Tchai và Hắc giang; giữa Vân Nam
và Hắc giang từ nhánh Nam-Nap và sông Mekong. Căn cứ vào đó, nhân viên của hai
chính phủ sẽ thực hiện việc cắm mốc theo bản đồ đă được chấp thuận.
TRUNG HOA Đ̉I NHƯƠNG THÊM ĐẤT
Điều 3 Hiệp ước Thiên tân có nói rằng " ở nơi nào nếu cần, có thể điều chỉnh chi
tiết ( sửa lại chi tiết cho đúng) để đưa đến một biên giới thực sự cho Bắc kỳ".
Phía Trung Hoa vin vào đó, giải thích dấu hiệu này như là giúp đưa đến những sắp
xếp sâu rộng, coi như bồi thuờng về đất đai đối với những nhượng bộ chính trị mà
Trung Hoa đă ưng thuận ở nơi khác. Lư hồng Chương giải thích cho Đô đốc Rieuner
:"Nước Pháp đă được qúa nhiều khi chiếm được Bắc Kỳ, một xứ chư hầu của Turng
Hoa từ 600 năm nay... Điều này lamụ tôi rất đỗi ưu tư; cần có một đền bù dưới
h́nh thức nhường một ít đất ở vùng biên giới của Annam đối với tôi như thế là
đủ"
V́ t́nh h́nh địa phương rất phức tạp, họ Lư không thể giải quyết vấn đề biên
giới được v́ chính quyền cấp tỉnh có thể đưa ra một đường lối khác. Phó vương
Lưỡng Quảng Zhan Zhi dong, một đối thủ của Lư hồng Chương, lại là biểu tượng của
lực lượng chống ngoại xâm, và các ủy ban phân định biên giới gập vô cùng khó
khăn. Một thành viên người Pháp và một số nhân viên bị giết ở Hải ninh vào 25
tháng 11 năm 1886. Về vụ giết người này, phía Pháp cho là Zhan chủ mưu. Rồi,
nhân dịp giải quyết một vùng tranh chấp đặc biệt, "một khu người Việt nằm trong
đất Trung Hoa" ( enclave annamite: Nay tác giả bài này không biết nằm ở đâu) và
mũi Packlung ( bên kia Móng cái, có lẽ độ 20 cây số đường chim bay), t́nh trạng
căng thẳng gần đến đổ vỡ và chiến tranh đă gần kề.
Tuy nhiên, lại có thương thuyết tiếp theo và công ước về phân định biên giới
được kư vào 26 tháng 6, 1887 tại Bắc kinh.
Trong khi các ủy viên phân định và các nhân viên trắc địa hoạt động, th́ Bộ
trưởng đặc mệnh ṭan quyền, dân biểu Constans được gửi sang để thương thuyết và
kư hai công ước phụ đính được trù liệu trong Hiệp ước Thiên tân: công ước về
thương mại va công ước về biên giới. Constans theo Charles Foruniau là một kẻ có
thế lực theo chủ nghĩa cơ hội, thành công giải quyết quyền lợi thương mại. Và
quyền lợi chính trị thôi thúc y kết thúc mau lẹ để y c̣n trở về hoạt động tại
nghị trường. Do đó, có những nhượng bộ về đất đai.
Công ước phân định biên giới trong t́nh trạng này đă chấp thuận
nhượng một phần lănh thổ Việt nam cho Trung Hoa ở nới có tranh chấp giữa hai Ủy
Ban. Có 2 địa điểm tranh chấp chính được nhượng choTrung Hoa: 1) trên biên giới
Vân Nam, là tổng Tụ long, ḥan toàn thuộc về đất của Vương quốc Annam và chừng
3/4 đất đai của tổng này bằng 750 cây số vuông được nhượng cho Trung Hoa và 2)
thuộc tỉnh Quảng Đông là mũi Packlung và "khu vực người Việt nằm trong lănh thổ
Trung Hoa" . Việc nhượng đất này có hai hậu quả quan trọng : a) một mặt lấy mất
đất cuả Việt nam và b) c̣n xác định lại biên giới hải phận và phần đất dọc theo
duyên hải: "Các đảo về phiá Đông cuả đường kinh tuyến Paris 105o 43o của kinh
tuyến đông, nghĩa là đường chạy theo hướng đông-bắc qua mũi phía đông đảo Trà cổ
và lập thành đường ranh sẽ giao cho Trung Hoa...". Từ đó cho đến nay, không có
một thỏa ước nào được kư kết giữa Pháp và Trung Hoa về mặt biển.
Cuối cùng, trên một đọan thuộc vùng Phong Thổ, phiá tây của Lào cai, giữa sông
Hồng Hà và Hắc Giang chưa có công tác trắc địa nào được thực hiện./.
4 Charles Fourniau, đă trích dẫn tr. 90.