Đ̉I LẠI QUÊ HƯƠNG
( Xin thân mến gởi toàn thể đồng bào, Quân Đội Nhân Dân và tuổi tre? Việt nam )

Ngày xưa có Mạc Đăng Dung
Giết vua, cướp vị cửu trùng làm vinh
Nhưng sau lại tự trói ḿnh
Đem thân qùi trước giặc Minh xin hàng

Đinh, Điền, châu báu bạc vàng
Mạc đem đến cổng Nam Quan dâng Tàu
Đảng kia nay khác ǵ đâu
Giang sơn đảng bán để hầu vinh thân

Phản nhà, phản nước, phản dân
Nam Quan, Bản Giốc, chia phân, cống Tàu
Mặc dân bao triệu ḷng đau
Mặc hồn sông núi u sầu tái tê

Ngày xưa, con cháu vua Lê
Giang sơn lấy lại, đem về từng phân
Ngày nay lịch sử chuyển vần
Độc tài, phản bội, bất nhân, chẳng bền !

Việt Nam! xin hăy đứng lên
Đất này, xương máu Tô? Tiên, phải đ̣i !
Hăy mau để tiếng thơm đời
Và đưa dân nước đến nơi phú cường !

Nam Quan, Bản Giốc, quê hương
Của ta, ta phải yêu thương, giữ ǵn!
Ta không được phép đứng nh́n
Như người ngoại cuộc, hỡi tim Lạc Hồng!!!

Ai nghe núi gọi t́nh sông
Th́ xin chung sức, chung ḷng nhé ai
Nước non đau khổ đă dài
Chờ người đem trí, đem tài dựng xây

Anh hùng, xin hăy ra tay!
Muôn dân chờ đợi một ngày b́nh minh
Hỡi quân đội, hỡi học sinh
Đứng lên đ̣i lại cho ḿnh: Quê Hương!

Ngô Minh Hằng



LỜI THẾ HÊ.

(thân gởi các bạn tre? Việt Nam)

Này các bạn, tương lai ṇi giống Việt
Mang trong tim ḍng máu đo? Lạc Hồng
Ḷng có buồn khi nghe tiếng non sông
Đang thét gọi trong ngục tù tăm tối ?

Bạn có thấy triều dâng mùa sóng mới
Ngọn sóng hờn lớp lớp cuộn theo nhau
Tiếng sóng gào mang ư nghiă thương đau
Của bằng hữu, của anh em, của chị ?

Của dân tộc hơn nửa phần thế ky?
Vẫn chờ ngày giải thoát những oan khiên
Chờ một ngày tuổi trẻ đứng vùng lên
Đem no ấm công b́nh cho đất nước ?

Th́ hỡi bạn, hăy cùng nhau tiến bước
Góp đôi tay ta dựng lại từ đầu
Đá sẽ mềm, chân cứng, để muôn sau
Ḍng sư? Việt hào hùng trang tuổi trẻ !

Đây, Hoa Lư, cờ lau c̣n ngạo nghễ
Đây, Bạch Đằng, oanh liệt dấu Cha, Ông
Đây, Chí Linh, thiêng vạn bóng cây rừng
Đây, sông Hoá, lời thề xanh sóng biếc

Hành trang đấy, hỡi người con xứ Việt
Can trường lên, dân nước đợi chờ ta !
Phải một ngày chính nghĩa được thăng hoa
Mừng tổ quốc vượt qua hồi kiếp nạn

Phải xóa sạch những bất công tàn ác
Trách nhiệm này là của chúng ta thôi
Nếu ta không, ai sẽ dựng xây đời
Ai sẽ gióng những hồi chuông chính khí ?

Ai sẽ nói giùm ta lời thế hệ ?
Được rơ ràng nếu chẳng chính là ta ?
Ai đáp thay tiếng gọi của sơn hà
Được dũng cảm nhiệt t́nh hơn tuổi trẻ ?

Đă đến lúc phải đứng lên, toàn thể !
Đừng mơ hồ mộng mị bóng hào quang
Ta không có quyền vuốt mặt cầu an
Khi dân tộc quê hương đầy máu lệ !

Hăy cương quyết thét vang lời thế hê.
Th́ gông xiềng cuồng bạo phải tiêu tan
Cho dân ḿnh, cho tổ quốc Việt Nam
Được vui sống đời công b́nh dân chu?

Ta, đến lúc tiến lên đường danh dư.
Cứu đời ta, cứu nước. Đứng lên nào !!!

Ngô Minh Hằng


BẢN TRƯỜNG CA THỨ TÁM
(Tân Xuân Khai Bút. Riêng gởi những người anh em bên kia giới tuyến)

Hỡi các anh, những đảng viên yêu nước
Hẳn tim hồng, nhiệt huyết đă bừng sôi ?
V́ núi sông, máu thịt tự bao đời
Nay bạo chúa cắt ĺa, dâng Trung quốc !

Lịch sử ta, một ngàn năm Bắc thuộc
Một trăm năm đô hộ bởi Tây phương
Giữa buổi thăng trầm hưng phế quê hương
Có đôi kẻ yếu hèn , ḷng phản bội

Dẫu Mạc, dẫu Hồ gây điều tội lỗi (1)
Dâng ngoại bang xương máu, nước non nhà
Nhưng Tri Phương, Hoàng Diệu đó, chưa xa
Phan Thanh Giản, gương anh hùng, tiết khí

Thành bị mất, tướng giữ thành tự hủy
Chết theo thành, tạ tội với Tiền Nhân
Chỉ có bạo quyền bội nghĩa, vong ân
Mới bán nước, phản ṇi như thế được !

Chỉ có bạo quyền vui trên nhục nước
Trên đau buồn, trên thống khổ dân ta
Lừa mị, độc tài, tàn ác, điêu ngoa
Khoe dân chủ nhưng cướp quyền dân chủ !

Mấy chục năm dài, các anh thấy chứ ?
Đất nước ḿnh băng hoại đến thê lương
Người dân lành th́ khốn khổ đau thương
C̣n sông núi, bản đồ thu hẹp lại !!!

Trang sử ấy, vết nhơ này c̣n măi
Khi cháu con ta hỏi, trả lời sao ?
Nếu chẳng vươn ḿnh, tỉnh giấc chiêm bao
Để trị tội phường buôn dân, bán nước !?

Hỡi các anh chớ nuốt hờn, khiếp nhược
Xin bắt đầu, trang sử mới Rồng Tiên
Hăy thương yêu và cứu vớt dân hiền
Hăy nói thật, mở đường cho tuổi trẻ !

Trước nhục nước, uất hờn to lớn thế
Cúi đầu ư ? Quân đội ! Đứng lên nào !
Hỡi các đảng viên, chiến sĩ anh hào
Xin liên kết những ḷng yêu nước lại !

Hăy can đảm hỡi chí hùng Nguyễn Trăi
Quốc thù này phải trả, bởi thù chung !
Tội phản dân, bán nước lớn vô cùng
Anh biết thế và toàn dân biết thế !

Mấy chục năm anh lên rừng xuống bê?
Bởi ḷng anh yêu chủ nghĩa, quê hương
Nhưng hôm nay, chủ nghĩa ấy lật lường
Bán mảnh đất cả đời anh ǵn giữ

Quê hương chung, lũ mặt người man rơ.
Cắt chia riêng, đem triều cống, dâng Tàu
Tim Lạc Hồng tôi biết lắm, anh đau
Như tôi đă và toàn dân cũng đă !

Nhưng đau nhục mà không làm ǵ ca?
Th́ càng thêm trọng tội với quê hương!
Anh ở trong, mau châm đuốc, mở đường
Chúng tôi sẽ bên ngoài, cùng tiếp sức

Xin chính nghĩa hăy tôn vinh quyền lực
Để ba miền dân nước sống yên vui
Hỡi các đảng viên có trái tim người
Hỡi quân đội, hăy tiên phong đứng dậy !

Ḍng tâm huyết bản trường ca tôi đấy
Gởi về anh trong năm mới, ngày đầu
Đọc đi anh, chầm chậm nhé, từng câu
Cho ḍng máu thắm dần cùng ư chữ

Cho đến lúc ḷng không ngờ vực nữa
Ta nh́n nhau, tay vói lấy bàn tay
Me. Việt Nam chờ đợi phút này đây
Trăm cái trứng không tị hiềm, chia rẽ

Ta sẽ đến cổng Nam Quan, anh nhé
Dựng cờ vàng, cắm lại mốc ngày xưa
Bản Giốc oai hùng, thác chảy vào thơ
Và lănh hải, thu về từng mỏm đá

Ta sẽ hát bản trường ca anh a.
Bên tiếng cười hạnh phúc của quê hương
Sẽ xây đời đúng nghĩa chữ yêu thương
Cho dân tộc,sơn hà vui đẹp măi

Hỡi quân đội, anh chỉ cần quay lại
Là mặt trời chân lư rực b́nh minh
Hỡi các đảng viên, hăy trả thẻ ḿnh
Lại cho đảng là dứt ṿng oan nghiệt !

Hăy đứng thẳng hỡi anh hùng hào kiệt
Xin v́ đời, v́ tổ quốc, quê hương
Hỡi oc', hỡi tim, hỡi những can trường !!!
Tô? Quốc đợi và muôn đân chờ đợi!

Tôi cũng chờ anh, xin anh mau tới
Đến cùng tôi, chung hát bản trường cạ...

Ngô Minh Hằng
(Mồng Hai tết năm Nhâm Ngọ )

(1) Năm Đinh Hợi (1527) Mạc Đăng Dung cướp ngôi nhà Lê . Năm Canh Tư (1540) Mạc Đăng Dung tự trói ḿnh ra hàng cùng 40 người trong gia đ́nh ở cửa Nam Quan, quỳ lạy xin nộp sổ đinh điền, xin dâng đất năm động: Tê Phù, Kim Lạc, Cô? Xung, Liễu Cát, La Phù và Khâm Châu cho giặc Minh.

Năm Ất Dậu (1405) Hồ Qúy Ly nhường 59 thôn của đất Lộc Châu cho nhà Minh.