Bài này tiếp tục nhận xét về bài "phỏng vấn" ông Lê Công Phụng, thứ trưởng Ngoại giao chính quyền Cộng Sản Việt Nam. Bài do công ty Phát triển Phần mềm VASC Orient ở Hà Nội phổ biến. Đây là một tài liệu tuyên truyền viết dưới h́nh thức vấn đáp để thanh minh chữa chạy tội "bán nước" của Đảng Cộng Sản khi họ kư các Hiệp ước Biên giới và Lănh hải chính thức nhường đất đai và hải phận của tổ tiên cho Trung Quốc. Bài tuyên truyền này chỉ phổ biến trên mạng lưới cho người Việt ở nước ngoài đọc, c̣n đồng bào trong nước vẫn không được thông tin về các hiệp định trên.
Ông Lê Công Phụng không ngần ngại chụp mũ cho những người Việt chống đối các bản hiệp ước trên là "lực lượng thù địch từ bên ngoài đang t́m cách gây khó khăn cho chính phủ và nhân dân chúng ta trong việc phát triển quan hệ đối ngoại." C̣n người "phóng viên" trong bài văn tuyên truyền này cho thấy rơ bộ mặt "c̣ mồi" với những câu hỏi mớm ư trước, chưa nghe câu trả lời đă phê phán. Người "Phóng viên" hỏi, "Thưa ông ... người ta nói đến thác Bản Giốc, Mục Nam Quan... ở trong đó có cái ǵ là sự thật và có cái ǵ thực ra chỉ là sự phóng đại mang màu sắc cảm tính là nhiều?"
Trong câu trả lời, ông Lê Công Phụng xác nhận cửa ải Mục Nam quan bây giờ đă thuộc vào lănh thổ Trung Quốc, nhưng nói rằng nó chỉ cách biên giới (cột cây số số không) 200 mét. Theo Giáo sư Trần Đại Sỹ, đă tới tận nơi khảo sát, th́ nó cách biên giới tới bốn, năm cây số. C̣n ông Lê Công Phụng nói, "nhân dân Lạng Sơn báo cáo ... rằng cột mốc (số không) có từ khi những người già c̣n chưa ra đời..." Ông biện hộ rằng: "Chúng ta tôn trọng cơ sở pháp lư, tôn trọng thực tiễn, nhất là v́ lâu nay quản lư đă như vậy" cho nên chấp nhận lùi biên giới mất "200 mét." Vậy 200 mét hay 5 cây số? Lời ông Lê Công Phụng đáng tin hay lời giáo sư Trần Đại Sĩ đáng tin? Có lẽ chúng ta phải tổ chức những cuộc thăm viếng Ải Nam Quan trong tỉnh Quảng Tây mới biết được!
Nhưng trong lư lẽ biện minh cho việc nhượng bộ mà ông Lê Công Phụng nêu ra, "nhân dân Lạng Sơn" mà ông nói là những ai? Họ thuộc giống dân nào? Họ ở đó từ bao giờ? Trước hay sau năm 1979 là năm quân Trung Quốc xâm lăng Việt Nam? Trước hay sau năm 1945 khi Hoa quân nhập Việt mang cả vợ con, nồi niêu soong chảo, chổi cùn rế rách? Trước hay sau năm 1951 là năm các cố vấn cộng sản Trung Quốc bắt đầu tấp nập sang dạy cộng sản Việt Nam các phương pháp đấu tố, thanh trừng?
Có lẽ lư do mạnh nhất là "tôn trọng thực tiễn, nhất là v́ lâu nay quản lư đă như vậy." Nghĩa là trong thực tế ai đang chiếm đóng và quản lư chỗ nào th́ hưởng chỗ đó. Như vậy th́ gọi là "ăn cướp" rồi, c̣n thương thuyết cái ǵ nữa?
C̣n về thác Bản Giốc, ngay từ phần đầu câu trả lời, ông Lê Công Phụng đă xác nhận: "... Chúng tôi cũng rất lấy làm lạ là trong sách sử của chúng ta và Trung Quốc từ năm 1960 đến nay, không ai nói thác Bản Giốc có phần là của Trung Quốc. Ngay Trung Quốc cũng không nói đấy là của Trung Quốc. C̣n đối với chúng ta, thác này đă đi vào sử sách ..." Các nhân vật chống hiệp định biên giới ở Hà Nội như Tướng Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang đă kể tên Bản Giốc trước nhất trong số những phần đất mà đảng Cộng Sản đă nhường cho Trung Quốc. Họ có lư do sâu xa, không thể coi là "lực lượng thù địch từ bên ngoài" theo lối cả vú lấp miệng em được.
Nhưng sau đó, giải thích lư do thác Bản Giốc nay được chia đôi, mỗi nước một nửa, ông Lê Công Phụng cho biết theo hiệp ước kư giữa Pháp và nhà Thanh th́ thác Bản Giốc chỉ có một phần ba thuộc Việt Nam, và chính ông Lê Công Phụng đă đến tận nơi thấy cột mốc cắm trên một cồn nhỏ giữa suối, chưa được một nửa thác ở về phía Việt Nam.
Nhưng trong một đoạn trước đó, chính ông Lê Công Phụng đă nói rằng sau hơn một trăm năm các cột mốc biên giới đă thay đổi, "đường biên giới không c̣n nguyên vẹn như lúc nhà Thanh và thực dân Pháp phân định một thế kỷ trước." Chính ông Lê Công Phụng cũng viện dẫn những "biến thiên về con người, của thiên nhiên, của các sự kiện chính trị..." Khi nhường ải Nam quan th́ "tôn trọng thực tiễn"! Thế th́ tại sao ở nơi thắng cảnh mà ai cũng nh́n nhận là của nước ta, kể cả sách vở Trung Quốc, lại không căn cứ vào thực tiễn đó mà đi ôm lấy một cái cọc? Cái cột mốc cắm ở đó từ bao giờ? Do ai cắm? Trong "sự kiện chính trị" quân Trung Quốc đánh Việt Nam năm 1979 để dạy đảng Cộng Sản Việt Nam một bài học cái mốc đó có bị di chuyển hay không? Đó là những câu hỏi mà những người Việt yêu nước phải thắc mắc.
Thực tế cụ thể, lư luận vững vàng nhất để giữ Bản Giốc trong lănh thổ nước ta là, theo lời ông Lê Công Phụng, "Ngay Trung Quốc cũng không nói đấy là của Trung Quốc." Nếu sử sách cả hai nước đều công nhận thác Bản Giốc thuộc lănh thổ nước ta từ bao nhiêu năm qua, th́ chúng ta phải vin vào thực tế đó. Chứ không nỡ ḷng nào dựa vào cái cột mốc mà ông Lê Công Phụng chỉ nghe "dân địa phương nói là từ xưa đến nay chưa ai thay đổi cả". Dân địa phương là những ai? Từ xưa đến nay là từ năm nào? Người yêu nước, kính trọng tổ tiên th́ phải dặt câu hỏi. Phải viện dẫn lư lẽ mạnh mẽ nhất là "sách sử của chúng ta và của Trung Quốc" để mà giữ lấy đất đai của tổ tiên. Không ai lại đi nhượng bộ một nửa con thác dễ dàng như thế! Đă chịu thiệt lại c̣n đi cảm ơn Trung Quốc cho thêm, được 50% con thác thay v́ một phần ba!
Việc xem xét các văn bản hiệp ước cũ, (có bản đồ đính kèm hiệp ước Pháp Thanh hay không?) cũng như việc đi t́m cột mốc chỉ có ông Lê Công Phụng và các cán bộ cộng sản hai nước làm với nhau. Nếu như ông Lê Công Phụng và đảng của ông muốn thoát khỏi cái tội "tùy tiện bán đất, bán lănh thổ cho nước ngoài" mà chính ông Lê Công Phụng nhắc tới, th́ đảng Cộng Sản hăy chấp nhận tham dự một hội nghị quốc tế về vấn đề này. Hăy mời các sử gia, các nhà chuyên môn về biên giới Việt Nam và quốc tế họp ở Paris, Bắc Kinh và Hà Nội để bàn lại chuyên biên giới ở Bản Giốc. Nếu không dám tham dự một hội nghị như vậy, tức là đảng Cộng Sản trốn tránh, v́ biết họ đă phạm tội bán nước.
NGÔ NHÂN DỤNG