Nước Mỹ là đồng minh số một của Nam Hàn, đă cứu nước này thoát khỏi cuộc xâm lăng của quân cộng sản miền bắc trước đây 30 năm. Nước Mỹ sau đó tiếp tục giúp Nam Hàn phát triển, cho đến bây giờ đă thành một cường quốc kinh tế. C̣n chế độ cộng sản ở Bắc Hàn vẫn tiếp tục bóc lột người dân, để 20% dân số thiếu ăn trong khi các lănh tụ lo chế hỏa tiễn liên lục địa và lo nghiên cứu chế bom hạch tâm. Vừa qua ở Quốc hội Mỹ, Tổng thống George W. Bush đă gọi ba nước Iran, Iraq và Bắc Hàn là một "Liên minh Ma quỷ". Chính phủ và người dân Nam Hàn xưa nay vẫn thù ghét chế độ cộng sản miền Bắc, họ phản ứng ra sao?
Chính phủ Hán Thành không b́nh luận. Nhưng nhiều người dân Nam Hàn đă biểu t́nh phản đối Tổng thống Bush. Họ đang hy vọng chính sách của Tổng thống Kim Đại Trung đối thoại với lănh tụ Bắc Hàn Kim Chính Nhất sẽ thay đổi dần dần chế độ cộng sản miền bắc, các cuộc giao thương sẽ bắt đầu để tiến gần đến việc thống nhất non sông. Trong khi chờ đợi ít nhất đồng bào của họ bên kia giới tuyến sẽ được no đủ hơn. Lời tuyên bố của Tổng thống Bush có thể làm hỏng chủ trương đối thoại của ông Kim Đại Trung. Tổng thống Kim không than phiền một lời, v́ Hoa Kỳ vẫn là đồng minh của cả quốc gia. Nhưng dân Nam Hàn vẫn được phép biểu t́nh, và chắc chính phủ Bush sẽ phải chú ư đến nguyện vọng của họ.
Một bên là chính phủ, một bên là nhân dân, mỗi bên có thể biểu lộ thái độ khác nhau đối với chính phủ một nước đồng minh. Nhưng cả hai đều v́ lợi ích của quốc gia, dân tộc. Ở bên Nhật Bản cũng thế. Chính phủ Nhật lúc nào cũng thấy cần cái dù vũ khí nguyên tử của Mỹ, để pḥng ngừa các nước láng giềng Trung Hoa và Nga có hỏa tiễn với đầu đạn nguyên tử. Hoa Kỳ phải là đồng minh số một của Nhật Bản th́ người Nhật đêm mới ngủ yên giấc. Nhưng dân Nhật ở Okinawa không năm nào không biểu t́nh chống các trại quân đội Mỹ c̣n đóng ở đây kể từ sau Đại chiến Thứ Hai. Không phải v́ dân đảo Xung Thằng biểu t́nh chống đối mà nước Mỹ trở thành thù nghịch đối với nước Nhật. Cũng không phải v́ dân Nam Hàn biểu t́nh chống Thủ tướng Koizumi mà nước Nhật coi Nam Hàn là kẻ thù, không giao thiệp, không buôn bán.
Nghe những chuyện các nước trên, ngẫm lại chuyện nước Việt Nam ḿnh. Đảng Cộng Sản Việt Nam đă chiếm độc quyền cai trị nước ta. Họ coi chính phủ Trung Quốc là đồng minh v́ cả hai cùng theo Chủ nghĩa Cộng Sản. Từ năm 1989, trước cảnh các nước cộng sản ở Đông Âu và Nga sô đang từ bỏ chủ nghĩa Marx Lê nin Cộng Sản Việt Nam phải cầu cứu Trung Cộng giúp họ bảo vệ ngôi vị độc quyền.
Đáp lại sự giúp đỡ của Cộng Sản phương Bắc, Cộng Sản Việt Nam thấy họ chẳng có ǵ để đền bù cả. Không có tiền bạc để trả, không thể giúp Trung Quốc về quân sự, ngoại giao. Ông Lê Khả Phiêu sang Bắc Kinh xin lập một tổ chức Quốc tế Cộng Sản mới để tôn Trung Quốc làm bá chủ, cũng bị từ chối. Không lẽ hai bên trao đổi lại chỉ có một bên hưởng lợi, c̣n bên kia không được đền đáp chút ǵ sao? Trên trường ngoại giao đâu có ai cho không cái ǵ đâu?
Chúng ta có thể suy đoán, cuối cùng chỉ c̣n một thứ mà một chính phủ ở Bắc Kinh thời nào cũng muốn, là một chút đất đai ở phía Nam. Trong một cuốn sách về lịch sử Trung Hoa, sử gia người Pháp Grousset đă viết trong lời Tựa rằng suốt mấy ngàn năm, người Hán không thể bành trướng về phía Đông Nam Á được chỉ v́ có nước Việt Nam chặn lại. Khi các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười sang cầu cứu, Chính phủ Trung Hoa thấy ngay một cơ hội để "hợp thức hóa" những vùng đất có giá trị chiến lược mà họ đă chiếm từ cuộc xâm lăng năm 1979. Năm đó, sau khi quân Lê Đức Anh chiếm Cam Bốt, Trung Quốc là nước bảo trợ cho chế độ Pol Pot đă tiến đánh để "cho Cộng Sản Việt Nam một bài học." Không lẽ mang 200 ngàn quân đi đánh nước láng giềng, làm chết bao nhiêu người rồi lại về tay không? Họ tàn phá bao nhiêu thành thị, rồi chiếm giữ những cao điểm có giá trị chiến lược.
Từ năm 1979 quân Trung Quốc đă chiếm giữ nhiều vùng đất, di chuyển nhiều cột mốc biên giới. Khi các ông Đỗ Mười, Vơ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh đi xin ủng hộ, Bắc Kinh chỉ đ̣i họ đáp lại một điều thôi, là hợp thức hóa các miền đất đă chiếm đó. Đó là lư do tại sao các cuộc thảo luận về biên giới được mở ra từ năm 1993. Đó là lư do khiến các ông Giang Trạch Dân, Lư Bằng luôn luôn thúc đẩy các ông Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh phải kết thúc các hiệp định biên giới với thời hạn trong năm 1999 và trong năm 2000. Và đảng Cộng Sản Việt Nam đă làm theo các lời yêu cầu đó.
Tôi tin rằng những người cộng sản cũng biết xấu hổ nếu đặt bút kư tên nhường đất đai của tổ tiên để lại. Cực chẳng đă họ mới phải kư các hiệp ước biên giới. Cộng Sản Việt Nam đă chịu thua Bắc Kinh v́ khi trao đổi th́ "Ông mất của kia Bà ch́a của nọ." Mà họ cũng không thấy có một đồng minh nào khác, chẳng có sức mạnh nào để chống lại áp lực của Trung Quốc. Họ có thể tự biện minh rằng: Mất 700 cây số vuông đâu có là bao! Mà đổi lại, chế độ cộng sản được củng cố để "làm cho dân giàu, nước mạnh, v.v." khỏi lo "các thế lực thù nghịch chống đối." Dù trong thực tế chỉ có gia đ́nh, con cái của họ có cơ giàu mạnh, đi học ngoại quốc để mai mốt về ăn trên ngồi chốc!
Nhưng các lănh tụ cộng sản cũng biết rằng đặt bút kư các hiệp định chiều theo ư Bắc Kinh là sẽ bị đồng bào kết tội bán nước. Cho nên họ làm lén lút, không dám công bố cho dân biết đang bàn những ǵ. Ngay các đại biểu Quốc hội và ủy viên Trung ương Đảng cũng chỉ một số nhỏ được biết. Đến khi có những đảng viên cộng sản tỉnh ngộ lên tiếng chống lại hành động bán nước, đến khi đồng bào hải ngoại biết và làn sóng phản kháng dâng lên, th́ ván đă đóng thuyền rồi!
Bây giờ chúng ta thử tưởng tượng các chính phủ Nam Hàn hoặc Nhật Bản, nếu họ bị một cường quốc làm áp lực th́ sẽ ra sao. Giả dụ hai nước Nga và Mỹ hiệp ư với nhau đ̣i Nhật Bản kư hiệp ước công nhận mấy ḥn đảo Sakhalin là lănh thổ Nga. Những đảo đó hiện do người Nga chiếm, nhưng không một chính phủ Nhật Bản nào chịu công nhận. Ví thử có một chính phủ Nhật rất yếu, họ đang sợ Trung Quốc tấn công, cần phải nhờ các nước Mỹ, Nga hỗ trợ. Liệu chính phủ Nhật Bản đó có đặt bút kư một hiệp ước công nhận Sakhalin là của nước Nga hay không?
Chắc chắn là không. V́ dân chúng Nhật Bản sẽ biểu t́nh phản đối, chính phủ Nhật nào có ư định kư kết sẽ bị lật đổ, và chính phủ lên thay sẽ bỏ ư định đó. Mà các nước Nga và Mỹ không thể trách chính phủ Nhật Bản được. V́ họ biết ư nguyện nhân dân là tối thượng. Trên đây chỉ là một chuyện giả tưởng. Trong thực tế, nhiều lần chính phủ Nhật đă cưỡng lại các yêu cầu của chính phủ Mỹ khi dân chúng biểu t́nh chống đối, thí dụ như việc cho phép chiến hạm nguyên tử của Mỹ vào hải cảng Nhật. Tại sao chính phủ Tokyo có thể chống lại đ̣i hỏi của Mỹ? Chính v́ nước Nhật theo chế độ dân chủ mà khi cần họ có thể cưỡng lại áp lực của đồng minh. Một nước càng nhỏ, càng yếu th́ chính quyền càng cần được người dân hỗ trợ khi phải chống lại áp lực ngoại giao của các cường quốc.
Ở Nam Hàn cũng vậy. Suốt 50 năm qua, nước Mỹ vừa yểm trợ kinh tế, vừa đóng 40 ngàn quân bảo vệ an ninh cho Hàn quốc. Nhưng dân chúng, sinh viên Nam Hàn lúc nào cũng sẵn sàng biểu t́nh chống Mỹ. Chính những người đối lập với chính phủ Nam Hàn đă giúp cho quốc gia của họ mạnh hơn.
Như vậy th́ chúng ta hiểu tại sao Cộng Sản Việt Nam chịu thua, không thể cưỡng lại áp lực của Trung Quốc. Không phải v́ nước Việt Nam nhỏ và yếu. Cũng chẳng phải v́ hai đảng Cộng Sản là anh em nên nhường nhịn lẫn nhau! Tất cả chỉ v́ người dân Việt Nam không được thông tin, giới trí thức, truyền thông không được lên tiếng khi bất đồng ư kiến với người cầm quyền. Chỉ v́ nước Việt Nam không có dân chủ tự do. Chính chế độ độc tài đưa tới tội bán nước.
NGÔ NHÂN DỤNG