|
VẤN ĐỀ VIỆT NAM
Phạm Anh Minh
|
|
(Bài tâm luận này được viết ra bằng tấm ḷng thật trước hiện t́nh đất nước. V́ vậy, sự thật và thực tế của vấn đề phải được tŕnh bày, chắc chắn phải mất ḷng v́ một ngàn chiều phản ảnh từ sự thật. Hăy khoan chụp mũ, lên án, bôi bẩn người viết, tâm luận này chỉ là tư tưởng của một cá nhân đă hoạt động tranh đấu ngay sau khi xuất trại tỵ nạn Camp Pendleton, tiểu bang California, Hoa Kỳ năm 1975. Người viết tạm thời cởi bỏ màu cờ sắc áo, nhăn hiệu phe nhóm đoàn thể, tạm ẩn tên thật để nhân danh một công dân Việt Nam lưu vong đối thoại tâm t́nh với người đọc về Vấn Đề Việt Nam một cách thoải mái, thật ḷng, mong đón nhận được những phản ảnh trung thực của những người Việt lưu vong luôn bận tâm về sự trở lại quê hương yêu dấu)
Chiến tranh Việt Nam đă chấm dứt đối với
quốc tế từ năm 1975 nhưng chưa bao giờ khóa sổ giữa khối người
Việt hải ngoại với chính phủ Cộng Ḥa Xả Hội Chủ Nghĩa ở quốc
nội. Một giải pháp dân chủ tự do ḥa b́nh thực sự cho Việt Nam đă mất đi gần
30 năm kể từ ngày 30/4/1975 mà vẫn chưa có một biến chuyển nào khả dĩ có thể
đưa đất nước trở thành một con rồng tại Đông Nam A¨. Thời điểm này đă đủ để
những người tranh đấu cho tự do dân chủ trong và ngoài nước có thể nói
thẳng, nói thật về chính ḿnh, thảo luận nghiêm chỉnh về những thực tế của
đất nước trước bối cảnh quốc tế, phải bỏ ra ngoài các danh từ nhăn hiệu để
siết tay nhau đưa quốc gia dân tộc Việt Nam lên một vị thế mới trong thế kỷ
21.
Vấn Đề Đấu Tranh
Hải Ngoại Người Việt lưu vong đă nuôi mộng trở về quang phục quê hương ngay sau ngày 30/4/1975 từ trong ba trại tỵ nạn đầu tiên tại Hoa Kỳ (báo chí Mỹ gọi là Tent City), trải ra 3 tiểu bang California, Arkansas và Pennsylvania. Năm 1976 trở đi đă thấy xuất hiện Lực Lượng Quân Nhân (sau đổi lại thành Lực Lượng Quân Dân) của Trung Tá Lục Phương Ninh, Liên Minh Hải Ngoại Phục Quốc của hai kư giả Việt Đ́nh Phương và Tô Văn. Bây giờ th́ không biết bao nhiêu là Tổ Chức, Mặt Trận, Liên Minh, Phong Trào thay phiên nhau ra đời rồi giải tán hoặc bị chia năm xẻ bảy. Có những đoàn thể đă từng nổi tiếng và chủ động các sinh hoạt đấu tranh một thời gian của thập niên 70, 80 rồi bị tan ră, suy yếu, tạm thời rút vào bóng tối, hoặc sinh ra những ngoại vi khác. Từ Tổ Chức Thanh Niên Quốc Gia, Phong Trào Thanh Niên Cách Mạng Dân Tộc Việt, Tổ Chức Phục Hưng, Chí Nguyện Đoàn Hải Ngoại đến Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam. Riêng các đảng phái có trước ngày 30/4/1975 như Quốc Dân Đảng, Đại Việt th́ vẫn chưa cập nhật hóa hàng ngũ lănh đạo cùng phương thức đấu tranh, ôm giữ một quá khứ nay đă không c̣n thích ứng và tệ hại nhất là bị chia ra quá nhiều hệ phái phe nhóm. Giới Giang Hồ hoạt động trong và ngoài nước không c̣n biết phe nào là chánh đảng nữa. Các tổ chức chống Cộng hải ngoại không khác ǵ các phe nhóm tranh quyền tại A Phú Hăn, tuy cùng mục đích nhưng không ai chịu khuất phục ai. Vấn đề quang phục Việt Nam chắc sẽ tàn bạo v́ bây giờ chưa có quyền bính trong tay mà đă chơi nhau như kẻ thù, huống chi khi có chút lợi danh quyền hành rồi th́ sẽ hành xử nhau như thế nào! Mỗi năm ngày tưởng niệm 30/4 và ngày Quốc Tế Nhân Quyền càng ít đi người tham dự v́ chẳng có ǵ mới lạ thực tế ngoài những bài diễn văn, tuyên cáo, tuyên ngôn rất hay, rất nổ nhưng thuần mị dân. Người dân tham dự có cảm tưởng đất nước sẽ được giải phóng trong năm rồi ai về nhà nấy để năm sau lại tiếp tục làm lại. Hai ngày này trong năm được coi như hai ngày giỗ trong sinh hoạt chính trị cộng đồng, 30 năm nữa th́ các tổ chức chính trị hải ngoại cũng sẽ không bao giờ chịu kết hợp để thành một lực chính đương đầu với chế độ Tư Bản Đỏ tại quốc nội v́ bản chất của phe Quốc Gia chỉ muốn mọi người đứng dưới nhăn hiệu màu cờ của ḿnh. Tranh đấu sinh hoạt chính trị ở hải ngoại quá thoải mái và an toàn (trừ những trường hợp cá nhân ngoại lệ của Trần Hồng, Lư Tống, Nguyễn Ngọc Hạnh, Phạm Anh Cường) nên vấn đề chụp mũ, ngậm máu phun người, bôi bẩn rất tiện lợi dễ dàng. Chính trị bộ Hà Nội chắc bị hỏa mù v́ họ không ngờ có nhiều đồng chí như vậy của chế độ Saigon v́ đa số các tổ chức, nhân sự có tiếng chống Cộng ở hải ngoại đều bị vu cáo là Thân Cộng, Đón Gió Trở Cờ, Việt Gian, Điệp Viên T́nh Báo,.. . Những người quá khích thiển cận đă dại dột tạo cho chế độ Hà Nội một sức mạnh quá đáng. Thực tế là Việt Nam không c̣n chủ nghĩa Cộng Sản nữa, chính Hà Nội cũng không c̣n nhận ḿnh là Cộng Sản, chế độ thực sự hiện giờ là chế độ tư bản đỏ, tham nhũng thu vét đô la. Tất cả những danh xưng tước hiệu chỉ là lớp phấn son, cộng sản hay xă hội chủ nghĩa đă chết từ lâu. Hà Nội sẵn sàng đón gió trở cờ khi ngôi sao vàng rớt xuống khỏi tấm vải đỏ. Bọn con buôn thương mại của hai phe đều đang đón gió đồng đô la, quốc gia hay cộng sản chỉ là danh từ. Những nhân vật sinh hoạt đấu tranh có tiếng tăm đều bị chụp mũ, bị t́nh nghi, bị vu cáo là thân Cộng, c̣ mồi của Cộng, đón gió trở cờ, Việt Gian....Hà Nội chắc rất tức giận khi bị gán ghép là có đồng minh như Vơ Đại Tôn, Stephen Young, Nguyễn Đ́nh Huy, Đỗ Mậu, Nguyễn Kim, Hoàng Cơ Định, Nguyễn Gia Kiểng, ....V́ vậy, đă gần 30 năm lưu vong rồi, những thành phần tố Cộng cực đoan nhưng thiếu hiểu biết vẫn giậm chân tại chỗ với những bài ca con cá của những sinh hoạt gọi là chống Cộng cúng giỗ mỗi năm. Thành phần thiểu số này đă dịch vu hóa và thương mại hóa công cuộc đấu tranh dưới danh nghĩa chống Cộng như một nghề nghiệp toàn thời gian, nào hội chợ Tết, nào quyên tiền gây quỹ nhân danh nhân quyền, nhân danh cho tự do dân chủ, nhân danh giải phóng quê hương, v.v...
Tuy nhiên, đối với đa số thầm lặng người
Việt lưu vong th́ vấn đề chống Cộng rất cao và ngọn lửa âm thầm này vẫn luôn
âm ỷ cho đến ngày chế độ tư bản đỏ tham nhũng tại Việt Nam bị vô hiệu hóa.
Bất cứ nơi nào tại hải ngoại có xuất hiện bóng dáng những nhân sự, biểu
tượng, huy hiệu của chế độ Hà Nội đều bị phản ứng dữ dội của người Việt tỵ
nạn. Không một lănh tụ hay đoàn thể chính trị nào có thể tập họp quy tụ được
trên 10,000 người để biểu dương tinh thần chống Cộng như đă xảy ra tại miền
Nam tiểu bang California, Hoa Kỳ. Sau ngày 30/4/1975, người Việt lưu vong đă
hoàn toàn làm chủ mặt trận ngoại giao quốc tế. Trước năm 1975,
Hà Nội qua tổ chức ngoại vi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam đă từng
độc diễn trong lănh vực này để tuyên truyền bôi nhọ chế độ Saigon. Không c̣n
ǵ nhục nhă bằng với cả một quốc gia, quân đội trong tay lại được chính thức
công nhận bởi quốc tế, Hà Nội không thể, không dám công khai xuất hiện hay
trưng bày những biểu tượng của chế độ (lá cờ, h́nh ảnh lănh tụ, v.v.) v́ sợ
sự căm phẫn của một nhóm nhỏ Việt Kiều (danh xưng mà Hà Nội gọi
những người Việt hải ngoại). Nhưng chúng ta đă, đang và sẽ tiếp tục thua đậm
về mặt trận văn hóa và t́nh cảm gia đ́nh. Hà Nội không cần lệ thuộc viện trợ
từ quốc tế v́ chúng ta đă viện trợ nhân đạo vô điều kiện mỗi năm
cả tỷ đô la qua trung gian thân nhân, bà con tại quốc nội. Chúng ta khác và
thua Hà Nội ở cái tính quân tử Tàu cộng với t́nh cảm thiết tha
với bà con đồng bào ruột thịt. Chế độ Saigon trước năm 1975 đă không có được
lợi điểm này, phải dựa vào viện trợ của Mỹ để sinh tồn và bị bức tử. Sách
báo, băng nhạc video của Hà Nội đang tràn ngập khắp các tiệm buôn ở hải
ngoại, các ca sĩ Hà Nội ra hải ngoại tŕnh diễn thường xuyên. Ngược lại, các
ca nhạc sĩ lưu vong đă từng sáng tác tŕnh diễn những nhạc phẩm chống Cộng
nay cũng trở về Việt Nam tŕnh diễn (gia đ́nh Phạm Duy, Elvis Phương, Hương
Lan, v.v.). Chúng ta nếu không cập nhật hóa phương thức đấu tranh và sự suy
nghĩ trong một chiến trường mới ở thế kỷ 21, th́ 30 năm nữa chúng ta cũng
vẫn quanh quẩn với nhau lưu vong nơi xứ người để chửi rủa lẫn nhau.
Quốc Nội Hà Nội bất chấp dư luận và các công ước quốc tế mà họ đă kư kết khi sự sinh tồn của họ bị đe dọa, họ rập khuôn Trung Cộng để trị dân. Họ sẵn sàng đàn áp thẳng tay dă man bất cứ thành phần nào trong hoặc ngoài nước dám đặt vấn đề hay thách thức sự sinh tồn của họ tại Việt Nam. Họ bưng bít các hành động chống đối trong nước, đa số người dân quốc nội không biết ǵ về những tranh đấu cho tự do dân chủ của các tôn giáo, không nghe ǵ về những lên tiếng của những nhân vật chống đối trong hàng ngũ của chế độ, không biết ǵ về sự nổi dậy của dân tộc thiểu số và lại càng mù tịt hơn về sự dâng hiến lănh thổ của Hà Nội cho Tàu Cộng. Hà Nội đang rất sợ một cuộc đảo chánh từ trong nhịp nhàng với diễn biến ḥa b́nh từ ngoài để thay đổi chế độ. Chính trị bộ Hà Nội đă và đang chơi tṛ chính trị nhiều mặt để giữ vững quyền hành, họ đă thỏa hiệp với Pháp để tiêu diệt phe Quốc Gia, cho Nga chiếm đóng quân cảng Cam Ranh để dằn mặt Trung Cộng, bây giờ th́ dâng lănh thổ, lănh hải cho Trung Cộng để có đồng minh đối chọi với Mỹ, tập trận hành quân chung với Hoa Kỳ để pḥng ngừa Tàu Cộng trở mặt (xem tài liệu đính kèm). Hà Nội phải muối mặt liếm lại băi nước miếng họ đă nhổ vào đế quốc Mỹ trong cuộc chiến 10,000 ngày để được b́nh thường hóa quan hệ ngoại giao và kư kết hiệp ước thương mại với kẻ thua trận. Họ sẵn sàng chào đón đô la của bọn bồi bếp đĩ điếm của Mỹ mà bây giờ đă trở thành con yêu của Tổ Quốc với khúc ruột ngàn dậm.
Hà Nội áp dụng công thức của thực dân Pháp
bằng cách cổ vơ khuyến khích thế hệ trẻ tích cực dấn thân trong lănh vực văn
hóa, âm nhạc, thể thao để quên đi lănh vực chính trị hầu không làm trở ngại
cho sự độc quyền lănh đạo của họ. Tha hồ mà ăn chơi, nhậu nhẹt, ca hát,
khiêu vũ, văn chương thi phú miễn là đừng bao giờ đề cập tới chính trị là
được. Tất cả những xa hoa, ăn chơi phù phiếm tại những thành phố lớn, những
danh lam thắng cảnh du lịch để khoe với du khách chỉ toàn là phấn son tô
điểm. Hăy đi về thôn quê làng xă sẽ thấy ngay bộ mặt thật an sinh xă hội của
người dân, trong đó là bà con họ hàng của chúng ta. V́ bản chất đạo đức t́nh
cảm của người Quốc Gia, chúng ta không thể không viện trợ cho Hà
Nội qua trung gian ruột thịt này. Hà Nội đang chủ động chúng ta
về mặt trận tâm lư t́nh cảm này. Hà Nội đang và sẽ luôn lo sợ một diễn biến
ḥa b́nh, một biến động đảo chánh phát xuất từ trong ḷng chế độ với sự hỗ
trợ của những thành phần tranh đấu cho tự do dân chủ của chế độ Saigon trong
và ngoài nước. Thật nhục nhă cho Hà Nội khi đang có trong tay quân đội, lực
lượng an ninh cảnh sát mà phải sợ một đám tang, một tu sĩ, một tù nhân, một
cuộc tập họp, một cảnh đạo diễn trong phim trường. V́ đô la mới là cứu cánh
của Hà Nội, nên vấn đề hiến dâng lănh thổ cho ngoại bang, để cho bọn cai
thầu ngoại quốc hành hạ làm nhục người dân Việt, xuất cảnh dân Việt đi làm
lao nô là phương tiện tự nhiên và b́nh thường. Tóm lại, Hà Nội khôn ngoan
xảo quyệt với những tṛ chơi chính trị đă thắng Pháp, thắng
Nhật, Mỹ cút Ngụy nhào nhưng sau ngày 30/4/1975, họ đă không có khả năng lẫn
ư chí để quản trị quốc gia trong thời b́nh. Khả năng đ̣i hỏi những kinh
nghiệm quản trị thực tế của những đầu óc giỏi giang sáng tạo. Những
chất xám mà Hà Nội không thể có được v́ tầng lớp già nua của họ chỉ có thủ
thuật chính trị, lớp trung niên chỉ có ḷng tham vơ vét đô la, lớp trẻ th́
chỉ biết ăn chơi, mánh mung áp phe theo gót cha anh hủ lậu. Thật đau xót cho
đất nước Việt Nam ngày nay chỉ là một lâu đài trên cát được se, được nuôi
sống bởi những con dă tràng (người Việt hải ngoại và những tổ chức nhân đạo
quốc tế).
Làm Ǵ?
Nhận Xét Sau khi đă đưa ra những thực tế phũ phàng, những cộng trừ của quốc nội, hải ngoại, của Hà Nội, Saigon (dĩ nhiên là người viết không thể tâm tư hết một vấn đề lớn Việt Nam trong một bài tâm luận). Người viết tạm đưa ra những quan sát sau đây để gọi là biết ḿnh biết ta hoặc suy bụng ta ra bụng người để đề nghị những phương thức hành động, giải pháp, chiến thuật, chiến lược cho vấn đề Việt Nam với tư cách một con dân Việt lưu vong. Nhân danh sự tự do dân chủ của quốc gia Việt Nam để bàn thảo với những người cùng tâm huyết. Dĩ nhiên những nhận xét chính trị là chủ quan nhưng hy vọng là những chủ quan này được đồng hợp chia sẻ với những đồng chí chiến hữu có chung một tâm tư. Nếu chủ quan là sự thật th́ nó sẽ là định luật công thức để giải quyết vấn đề Việt Nam, một bài toán chính trị đặc biệt là có nhiều đáp số bất ngờ với muôn vàn cách giải. Xe tăng Bắc Việt vô Dinh Độc Lập nhưng trương cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, không phải lá cờ đỏ sao vàng. Cuộc chiến Việt Nam 10,000 ngày với 50,000 quân nhân Mỹ tử trận nhưng hôm nay quân lực Hoa Kỳ và quân đội nhân dân Hà Nội sát cánh hành quân với nhau tập trận (xem tài liệu đính kèm), nhân viên an ninh liên bang FBI Mỹ huấn luyện, phối hợp chặt chẽ với công an cảnh sát Hà Nội trong lực lượng cảnh sát quốc tế Interpol để săn bắt tội phạm. Các tù binh Mỹ trong nhà giam Hỏa Ḷ xa xưa bây giờ là những Đại Sứ, Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ đang cổ vơ mănh mẻ nhất trong chính trường Mỹ để ḥa hợp ḥa giải với kẻ thù đă từng tra tấn hành hạ ḿnh. Nhận xét rằng: · Chụp mũ, vu khống, bôi bẩn những người sinh hoạt chính trị là Cộng Sản, thân Cộng, Việt Gian, Đón Gió Trở Cờ, C̣ mồi cho Việt Cộng, v.v. là vô t́nh ngu xuẩn thổi phồng cho nhóm cực đoan Hà Nội và biểu lộ sự thiếu tŕnh độ chính trị cùng bản chất hiếu thắng nông nổi của ḿnh. Sau ngày 30/4/1975, không ai muốn thân hay trở thành Cộng Sản ngoại trừ một thiểu số con buôn muốn dùng nó để làm b́nh phong. Thực tế là những người của chế độ cộng ḥa xă hội chủ nghĩa sẽ trở cờ nhanh nhất khi ngôi sao vàng rớt xuống khỏi tấm vải đỏ.
· Chúng ta đang sống ở thế kỷ
21, đừng ôm lấy những hào quang, chức vụ, thành bại, kỹ thuật, suy nghĩ của
thế kỷ 20 nữa. Phải biết biến chuyển cập nhật hóa phương thức, chiến thuật,
chiến lược đấu tranh. Vấn đề Việt Nam có muôn vàn cách giải quyết, phương
tiện, phương cách nào cũng có cái hữu dụng của nó theo giai đoạn. Đừng chửi
bới, lên án những ǵ khác ḿnh hay không đúng theo ư ḿnh v́ những hành động
này chỉ cho mọi người thấy cái tư cách hẹp ḥi ích kỷ, ganh ghét nhỏ mọn của
ḿnh.
· Đừng bao giờ suy tôn, truy
điệu, ca ngợi trước quốc dân về các ông Hồ Chí Minh, Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn
Văn Thiệu. Lịch sử đă, đang và sẽ phân tích về những nhân vật này. Đối với
các đảng phái Quốc Gia (Quốc Dân Đảng, Đại Việt) và các tôn giáo tại Việt
Nam, những người này có trọng tội đối với đất nước và dân tộc.
· Hoa Kỳ, Do Thái và Trung Cộng
là ba quốc gia trực tiếp ảnh hưởng và chủ động trong vấn đề Việt Nam. Chúng
ta phải là người hành động, tạo thời cuộc và biết luật chơi của
chính trị. Trong chính trị bang giao quốc tế, chỉ có quyền lợi kinh tế và an
ninh quốc gia là trên hết, chủ thuyết, chủ nghĩa, lư tưởng chỉ là phương
tiện để đạt dược hai mục tiêu trên. Vấn đề là làm sao thương lượng, thương
thuyết để đem đến thắng lợi cho cả mỗi bên (win-win situation).
· Không bao giờ có chuyện lật đổ
chế độ Hà Nội từ khối người Việt hải ngoại hoặc người dân quốc nội đứng lên
nổi dậy. Nhóm cực đoan Hà Nội sẽ tận dụng tối đa mọi phương tiện vũ lực để
bảo vệ chế độ và sẵn sàng chơi tṛ Thiên An Môn bất chấp dư luận
quốc tế. Vấn đề thay đổi chế độ Hà Nội sẽ được giải quyết theo công thức Cam
Bốt bởi những thành phần cấp tiến như Gorbachev, Yeltsin của Nga Sô. Thế
giới không c̣n coi Cam Bốt là một quốc gia Cộng Sản nữa mặc dầu Hun Sen là
Khmer Đỏ và đảng Cộng Sản vẫn chưa bị giải tán. Khối người Việt hải ngoại
không bao giờ có đủ sức mạnh chính trị để trực tiếp thay đổi được chế độ Hà
Nội. Chúng ta chỉ có thể là một phát ngôn nhân để quốc tế vận thay mặt cho
người dân quốc nội nói lên vấn đề nhân quyền, tự do dân chủ cùng vạch trần
những hành động phản dân hại nước của nhóm cực đoan tham nhũng Hà Nội. Nên
biết rằng thực tế là người dân quốc nội không c̣n ư chí và ḷng dạ cho một
cuộc chiến vơ trang nữa, nhất là đă sống trong ḥa b́nh gần 30
năm sau ngày 30/4/1975. Người dân quốc nội không hợp tác với chế độ Hà Nội
nhưng đừng hy vọng hăo huyền là họ sẽ tổng nội dậy lật đổ chế độ. T́nh trạng
và hoàn cảnh Việt Nam không phải là Đông Âu, Nam Dương hay Phi Luật Tân.
· Đừng chụp mũ, vu cáo nhân vật
này, đoàn thể kia ḥa hợp ḥa giải vớí chế độ Hà Nội. Hăy đặt ḿnh trong tư
thế Hà Nội, người Việt lưu vong có ǵ để nhóm cực đoan Hà Nội phải ḥa giải
với ḥa hợp, vấn đề này chỉ xảy ra khi có sự tương quan lực lượng chính trị
hoặc quân sự của hai bên, mà khối người Việt tỵ nạn không có. Trước khi lên
án, vu cáo, bôi nhọ một nhân vật hay đoàn thể nào, phải xét lại xem chúng ta
đă nghiên cứu kỹ, đă có đủ bằng chứng, đă đọc hết sách, tác phẩm, cương
lĩnh, chủ trương của đối tượng không? Đừng vội nhận xét một chiều, thiên
kiến v́ chỉ nghe kể lại, đọc lại từ một bài báo, nghe lại từ bản tin ngắn
trên radio. Thực tế là đa số những nhân sự, tổ chức bị vu khống là thân
Cộng, Việt gian, ḥa hợp ḥa giải, đón gió trở cờ là những người và những
đoàn thể bị Hà Nội theo dơi và e ngại nhất. Người viết đoan chắc rằng, khi
thế hệ cha anh nằm xuống, thế hệ đàn em con cháu chắc chắn sẽ giải quyết vấn
đề Việt Nam không qua màu cờ, không v́ nhăn hiệu, lớp trẻ này chỉ muốn thấy
một nước Việt Nam tự do, dân chủ, phú cường. Họ sẽ chống lại bất cứ một chế
độ độc tài phi dân tộc nào, đi ngược lại sự ấm no của người dân, dù chế độ
đó mang bất cứ một nhăn hiệu hay màu cờ nào.
Hành Động
1) Hoa Kỳ (Mỹ) chắc chắn phải trực
tiếp liên hệ đến Vấn Đề Việt Nam v́ thực tế Mỹ quyết định và can thiệp nội
bộ của hầu hết các quốc gia trên thế giới. Nhất là khối người Việt lưu vong
đông đảo nhất đang ăn nhờ ở đậu trên lănh thổ Mỹ. Phải nhớ là Mỹ và Hà Nội
bây giờ đang là đồng minh với nhau, v́ vậy, chúng ta phải biết luân chuyển
biến hóa các kỹ thuật, chiến thuật đấu tranh, phải Mỹ Hóa và Quốc Tế Hóa các
cuộc biểu t́nh, văn thư, tuyên ngôn, tuyên cáo, báo chí, truyền thông. Chúng
ta không cần phải tố Cộng cho chúng ḿnh nghe nữa. Chúng ta cần chánh phủ
Mỹ phải nắm vững và hiểu rơ thế đứng chính trị của chúng ta (lẽ dĩ nhiên sức
mạnh lá phiếu và kinh tài không thể bỏ qua), phải đồng thuận với giải pháp
chính trị của chúng ta v́ là giải pháp lưỡng lợi (win-win situation). Nhắc
lại đó là quyền lợi kinh tế và an ninh là trên hết. Tạm để ra ngoài lư tưởng
quốc gia và dân tộc, đừng tự măn về 4,000 năm văn hiến trong khi Hoa Kỳ chỉ
mới khai sinh hơn 200 năm, vô dân tộc (hợp chủng), vô văn hóa (cóp nhặt từ
các di dân) nhưng Mỹ làm bá chủ thế giới, một quốc gia mà các sắc dân ngoại
quốc khác sẵn sàng hănh diện tuyên thệ làm công dân. Chúng ta phải tham dự,
tham gia, có mặt trong các diễn đàn quốc tế (hội họp, thuyết tŕnh, hội
nghị. v.v.) để làm tṛn nhiệm vụ phát ngôn nhân cho người dân quốc nội không
có cơ hội nói lên sự thật tại Việt Nam.
2) Chúng ta phải có người làm phụ
tá, intern, cố vấn trong các văn pḥng của các dân biểu, thượng nghị sĩ liên
bang Hoa Kỳ (rất may và mừng là giới trẻ hải ngoại đang thi hành công tác
này). Khi thời điểm để giải quyết vấn đề chính trị Việt Nam đến, chúng ta
phải trực tiếp tham dự tham gia, không thể để bị đứng bên lề như Nixon,
Kissinger đă làm đối với chính quyền Saigon trong cuộc chiến Việt Nam (Hiệp
Định Paris 1973).
3) Chúng ta ở hải ngoại có nhiều
đảng phái, hệ phái, tổ chức, lực lượng, mặt trận, liên minh, phong trào
nhưng sẽ không bao giờ có thể đi đến một thống nhất lực lượng, kết hợp tranh
đấu chung trong vấn đề chiến lược cho giải pháp Việt Nam. Chúng ta chỉ tạm
thời đứng chung trong một vài sinh hoạt cộng đồng hoặc kư tên chung trong
những bản tuyên cáo tuyên ngôn mà thôi. Khi tiến đến vấn đề đi sâu vào chính
trị th́ lập tức bị dị ứng và nghi ngờ lẫn nhau. Tuy nhiên, một biến động
thực thể chính trị cho vấn đề Việt Nam sẽ chắc chắn quy tụ được những nhân
tài có tư cách của mỗi đoàn thể v́ những xáo trộn nội bộ như chia rẽ,
đảo chánh, hạ bệ đă và đang sàn lọc ra, để lộ ra cho giới giang
hồ chính trị nhận diện những chó nhảy bàn độc, những bọn tiếm danh bất tài
vô tư cách. Khi thời điểm đến cho một cuộc xoay chiều đổi vận tại Việt Nam
xảy ra, lực lượng tranh đấu hải ngoại đă có sẵn một thành phần ưu tú chính
trị và kỹ thuật (elite team) để cộng tác chung. Lẽ dĩ nhiên, bọn háu danh
mất tư cách sẽ không c̣n chỗ đứng trong hàng ngũ nữa v́ đă tự sát chính trị
rồi. Không ai sinh hoạt với những xác chết. 4) Chúng ta nên lạc quan về nhân sự có khả năng hữu dụng để phục hưng đất nước trong thế kỷ 21. Họ thuộc mọi thành phần, từ trẻ đến già, tại quốc nội lẫn hải ngoại, họ không ngần ngại xuất đầu lộ diện, trực tiếp tham gia vào việc quốc gia khi họ thấy được một thực thể được biểu lộ, một đổi thay chính đáng. Một Trần Trường ngu xuẩn mà đă được đáp ứng bằng hàng chục ngàn người, th́ một biến động cụ thể tại Việt Nam sẽ lôi cuốn bao nhiêu triệu người?! Vấn đề là chúng ta (elite team) phải thể hiện vận động được một thực thể tại Việt Nam, lôi kéo được giới truyền thông quốc tế. Lúc đó, vấn đề nhân sự và tài chánh không c̣n là vấn đề nữa. Một Dan Rather của CBS thuở nào chỉ dành có 10 phút trong bản tin quốc tế nói về Mặt Trận do ông Hoàng Cơ Minh lănh đạo, nhờ vậy mà Mặt Trận đă lănh đạo cả hải ngoại trong những năm đầu của thập niên 80. Đa số các đảng phái, đoàn thể đă hợp tác sát cánh với Mặt Trận. Tiếc là Mặt Trận đă không quản trị được nạn kiêu binh, thổi phồng quá đáng sức mạnh của ḿnh, cộng thêm rạn nứt nội bộ nên đă mất thế đứng. 5) Chúng ta phải luôn cập nhật hóa t́nh h́nh chính trị của ba nước Mỹ, Trung Cộng và Do Thái. Đừng quên là người Do Thái lưu vong đang nắm truyền thông, chính trị và thương mại tại Hoa Kỳ. Chúng ta phải biết đu giây với họ trong vấn đề Việt Nam cho cứu cánh tối hậu là quốc gia Việt Nam phải là một con rồng tại Đông Nam A¨ dưới một chánh thể do người dân Việt chọn lựa. Hà Nội đă và đang đu giây với mọi thế lực để giữ vững chế độ độc tài của họ, không đem đến phúc lợi cho dân Việt., lại c̣n dâng hiến lănh thổ cho ngoại bang, làm nhục quốc thể bằng cách cho ngoại nhân hành hạ, đối xử tàn tệ với dân Việt. Lên tiếng tố cáo trước quốc tế là chuyện đương nhiên phải làm của chúng ta, nhưng đừng ngây thơ cho rằng Hà Nội sẽ thay đổi chính sách hoặc quốc tế sẽ can thiệp. Quốc tế không thể can thiệp được v́ đây là sự đồng thuận liên kết giữa Hà Nội và Bắc Kinh. Hăy vững tin rằng tất cả những hiệp ước của Hà Nội với các thế lực sẽ phải được tái thương thuyết bởi chánh phủ dân chủ Việt Nam tương lai. Hà Nội và quốc tế đă vứt bỏ hai Hiệp Định Geneva 1954 và Paris 1973 cho thấy thực tế chính trị phũ phàng của kẻ thắng người thua. 6) Chúng ta phải bắt tay hợp tác với những nhân vật dám công khai lên tiếng hay âm thầm tranh đấu cho dân chủ tại quốc nội. Hăy để thời gian gạn lọc đào thải những giả dối, lừa gạt hay c̣ mồi. Ḷng người thay đổi chỉ có Trời mới biết và nó xảy ra ở mọi phe nhóm. Đừng đẩy và dồn những người tâm huyết ở quốc nội lẫn hải ngoại vào chân tường bằng những lời vu khống vô ư thức không kiểm chứng. Vô t́nh và ngu dại, chúng ta làm tăng thêm nhân sự cho Hà Nội, Những thành phần cực đoan quá khích của Hà Nội và của khối người Việt đấu tranh hải ngoại không có chỗ đứng trong một nước Việt Nam tương lai. Đă gần 30 năm lưu vong rồi, đă bước qua thế kỷ 21 rồi, chúng ta phải thực tế trong cách thức, phương thức và kỹ thuật tranh đấu.
7) Đừng mị dân, mị thính giả, mị
độc giả bằng những kích thích tuyên truyền rẻ tiền, coi thường sự hiểu biết
của mọi người bằng những lời phát thanh, những tuyên cáo, tuyên ngôn, tuyên
bố đao to búa lớn nhưng rỗng tuếch với dụng tâm vụ lợi cho cá nhân, phe
nhóm. Người nghe, người đọc có cảm tưởng như chúng ta sẽ tiến về thủ đô
Saigon tuần tới, tháng tới hoặc năm tới. Một thiểu số con buôn chính trị đă
và đang thương mại hóa các sinh hoạt cộng đồng, dịch vụ hóa các việc làm
nhân danh chống Cộng, nhân danh đấu tranh cho nhân quyền, cho tự do tôn
giáo, cho tự do dân chủ. Những tuyên truyền mị dân rẻ tiền nêu trên làm cho
người Việt lưu vong phải lắc đầu, làm tṛ cười cho Hà Nội.
8) Các b́nh luận gia, phân tích
gia, thuyết tŕnh viên hải ngoại phải can đảm viết, tŕnh bày, phân tích sự
kiện công tâm và trung thực. Không thể một chiều ca tụng những điều không
thực để khỏi bị chụp mũ, tẩy chay bởi một thiểu số cực đoan thiển cận quá
khích. Phe ta cái ǵ cũng hay cũng giỏi cũng chánh nghĩa cả, th́ tại sao
chúng ta luôn là kẻ thất trận, bị bắt, bị giết, bị thủ tiêu, bị lừa lọc, bị
bỏ ra ngoài cuộc chơi chính trị quốc tế và đă bị lưu vong gần 30 năm. Thế hệ
tiếp nối không thể hành động suy nghĩ chính xác được nếu chỉ học, nghe, đọc
những điều mị phe nhóm. Nhân vô thập toàn nhưng người viết phải công nhận
hai b́nh luận gia hải ngoại tương đối có can đảm và chịu khó nghiên cứu cập
nhật hóa tư tưởng nhất là ông Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh và ông Nguyễn Cần
(bút hiệu Tú Gàn). Họ dám can đảm nói lên những sự thật của ḷng ḿnh, sự
thật của vấn đề với những dữ kiện có nghiên cứu sưu tầm, mặc dù hai người có
những khiếm khuyết khác bị các phe nhóm phê b́nh.
Không bao giờ có việc người dân quốc nội
tổng nội dậy và người Việt hải ngoại thay đổi được thể chế tại Việt Nam.
Công an t́nh báo của Hà Nội tràn ngập khắp nơi tại quốc nội và cài ăng ten
đầy dẫy ở hải ngoại. Mọi biến động chính trị đều bị Hà Nội vô hiệu hóa ngoại
trừ nó phát sinh ra từ trong ḷng chế độ. Hăy học lại bài học lịch sử về sự
sụp đổ của các bạo quyền Ngô Đ́nh Diệm Việt Nam, Marcos Phi Luật Tân, Ba
Lan, Nga Sô và Cam Bốt. Tạm KếtNgười viết tạm kết bài tâm luận này v́ Vấn Đề Việt Nam không thể và không bao giờ bàn hết được, chỉ xin tạm đưa ra đây những suy tưởng thật tâm để đón chào một mùa xuân nữa trên quê hương và nơi xứ người. Gần 30 năm qua rồi, đă quá đủ để vứt bỏ những bóng ma quá khứ. Chúng ta đang tranh đấu sinh hoạt chính trị ở thế kỷ 21, thù và bạn theo từng giai đoạn, không c̣n quốc gia hay cộng sản nữa mà chỉ có chủ nghĩa kinh tế thị trường. Vấn Đề Việt Nam chỉ có thể được giải quyết dứt khoát bằng nội lực từ trong hàng ngũ của những người cấp tiến trong chế độ. Chúng ta, người Việt lưu vong chỉ có thể yểm trợ bằng ngoại giao vận với quốc tế để công nhận và yểm trợ cho một thể chế dân chủ mới tại Việt Nam. Người viết tin tưởng rằng Vấn Đề Việt Nam sẽ được giải quyết giống Cam Bốt với hành động kiểu Nga Sô. Thế giới tự do chứng kiến một Khmer Đỏ Hun Sen, một Tổng Bí Thư Gorbachev, một Tổng Thống Yeltsin đă vứt bỏ màu cờ sắc áo, chủ nghĩa chủ thuyết không thực tế để đặt sự sinh tồn của đất nước họ trên hết. Người viết rất vững tin là Việt Nam đang có những nhân sự trong ḷng chế độ Hà Nội biết đặt quyền lợi đất nước lên trên hết mọi ư thức hệ, mọi chính trị phe nhóm, mọi màu cờ. Các thành phần đấu tranh cho dân chủ tự do chắc chắn phải bắt tay nhau phối hợp quốc nội hải ngoại để đưa Việt Nam lên hàng cường quốc, trở thành con rồng mạnh nhất tại Đông Nam A¨. Cuộc biến động chuyển ḿnh cho tự do dân chủ tại Việt Nam không có phe quốc gia hay cộng sản, không giương cờ đỏ sao vàng hay cờ vàng ba sọc đỏ, không ca bài Tiến Quân Ca hay Tiếng Gọi Thanh Niên. Cho dù cuộc chiến cho tự do dân chủ này phải mất thêm 30 năm nữa, th́ các thế hệ nối tiếp sẽ tiếp tục tiến bước cho đến ngày một lá cờ Dân Chủ, một quốc ca Nhân Quyền, một đất nước Tự Do hiện thực trên quê hương dấu yêu. Lịch sử Việt Nam được viết bằng máu và nước mắt của toàn dân Việt, v́ vậy nó không phải và không thể một chiều, hai chiều mà mà muôn chiều tia sáng phản chiếu. Phe nhóm quốc nội và hải ngoại sau ngày 30/4/1975 đang viết lại lịch sử cho riêng ḿnh để kích thích, tuyên truyền, ca tụng, bôi bác lẫn nhau, hướng dẫn thế hệ hậu sinh cùng phơi bày trước quốc tế một h́nh ảnh, một dữ kiện không thật về Việt Nam. Người viết sử không thể mị phe nhóm hoặc sợ bạo lực, sợ bị vu khống để bẻ cong ng̣i bút. Hoa Kỳ là quốc gia có nhiều sách nói về Cộng Sản nhất trong các thư viện đại học, với sức mạnh kinh tế và quân sự hùng mạnh nhất thế giới, thế mà chánh phủ Hoa Kỳ đă can đảm viết sử bắt các học sinh lẫn sinh viên phải học tập rằng Hoa Kỳ lần đầu tiên trong lịch sử đă thua trận tại Việt Nam và đây là cuộc chiến tốn kém nhất trong lịch sử chiến tranh của Hoa Kỳ (hăy mở bất cứ một cuốn sách lịch sử giáo khoa nào từ cấp Trung Học, 10th grade cho đến Đại Học đều thấy điều này). Như vậy, đâu có nghĩa là cả thế hệ trẻ Mỹ đều thân Cộng, bị đầu độc tư tưởng Marx hết sao hoặc Mỹ không đánh lại Việt Cộng. Nhưng lịch sử là muôn chiều chói rọi, không liên lụy t́nh cảm, chỉ biết đưa ra những dữ kiện thật trong một giai đoạn của thời gian. Chúng ta phải lột xác những suy nghĩ, biến hóa những hành động bằng cái nh́n thực tế của vấn đề đấu tranh. Hà Nội ngày càng biến dạng đu dây chiến lược, chiến thuật để bảo vệ quyền lợi phe nhóm. Trong khi chúng ta vẫn đi trên mây về vấn đề Việt Nam bằng những áo thụng vái nhau, quân tử Tàu đạo đức không đúng chỗ, đúng chuyện. Tung ra vô số tuyên ngôn, tuyên cáo chửi nhau, chửi Cộng từ nơi hải ngoại rất an toàn. Xét cho kỹ sẽ thấy một số những người ồn ào năng nổ nhất trong các tổ chức, đảng phái, đoàn thể là những nhân sự không có đủ khả năng, tư cách và chỗ đứng trong xă hội hiện tại nên phải dính vào những sinh hoạt cộng đồng và chính trị để có chút danh hăo với xă hội. Người viết rất lạc quan cho đất nước Việt Nam v́ phát hiện được rất nhiều nhân tài hải ngoại hiện đang hoạt động trong các tổ chức đoàn thể. Nhờ những phản loạn nội bộ, đấu đá phe nhóm mà đă gạn lọc ra những chiến hữu đồng chí anh em có tư cách, có khả năng, biết đặt quốc gia và dân tộc trên hết. Những băng tần cùng số đă bắt được nhau, một quy tụ những ưu tú đang thành h́nh, một mạng lưới hành động đang tung ra. Vấn Đề Việt Nam chắc chắn được giải quyết khi những nhóm cực đoan, đầu cơ chính trị, tham nhũng, hủ lậu, bất tài quốc nội lẫn hải ngoại bị vô hiệu hóa khỏi chính trường. Lúc đó, những ưu tinh tú của đất nước (elite team) từ hải ngoại đến quốc nội sẽ bắt tay nhau phục hưng xứ xở. Vâng, chúng ta hăy và phải siết chặt tay nhau để giải quyết Vấn Đề Việt Nam.
Phạm Anh Minh
(Xuân Nhâm Ngọ 2002)
|