Hà Nội , 11 tháng 3 năm 2002
LTS: Bài viết dưới đây của ông Phạm Quế Dương, dưới h́nh thức một thư ngỏ, được phổ biến trên mạng lưới internet, đă tiết lộ cho người Việt hải ngoại biết những ǵ đang xẩy ra cho ông Phạm Quế Dương, người tự ra ứng cử vào Quốc Hội của nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Thủ tục ứng cử của nước Việt Nam hiện nay cho các quan sát viên thấy Dân Chủ chỉ là một cái bánh vẽ không hơn kém, khi ứng cử viên phải do Đảng đề cử, và dân chỉ có thể bầu cho những con gà ṇi của Đảng mà thôi. Phạm Quế Dương tự ra ứng cử, nghĩa là không phải là con gà của Đảng, do đó chưa nộp đơn xong đă bị biết bao nhiêu là đ̣n thù. Lạ một điều chính ông Phạm Quế Dương cũng không tin vào Quốc Hội, nhưng ông vẫn ra ứng cử, và biết rằng ḿnh đă húc đầu vào tường, nhưng không thể không húc, cốt chỉ để cho toàn thể dân Việt, cũng như thế giới bộ mặt Dân Chủ của nước Việt Nam hiện nay như thế nào.
Sáng mồng Một Tết Con Ngựa, khai bút, tôi làm đơn xin tự ứng cử đại biểu Quốc Hội khoá 11 nước Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tết, bè bạn đến chơi nhiều và không ít người hỏi tôi vụ này. Hầu hết đều cười bảo tôi là "dở hơi"! Đến bây giờ c̣n tin vào Quốc Hội à?" "Ai người ta cho ứng cử mà ứng cử?" "Mà vào Quốc Hội làm cái quái ǵ?".v.v... Tôi đă trả lời nhiều mà vẫn cứ bị hỏi. Tôi xin phép viết mấy ḍng đáp lại.
Một là, tôi c̣n tin Quốc Hội Việt Nam không?
Xin trả lời:
Thời kháng chiến tôi rất tin. Nay th́ hết tin rồi. Tôi chẳng thể quên cuối những năm 80, thảo luận Luật Báo Chí. Chúng tôi nói: "Báo chí là công cụ thông tin". Ban Tuyên giáo Trung ương nói: "Báo chí là công cụ tuyên truyền". Căi nhau. Tổng bí thư Đảng bảo: "Báo chí là tiếng nói của Đảng..."
Tháng 12/1989. Quốc Hội thông qua Luật Báo Chí: "Báo chí ở nước CHXHCNVN là phương tiện thông tin đại chúng thiết yếu đối với đời sống xă hội, là cơ quan ngôn luận của các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xă hội (dưới đây gọi chung là tổ chức); là diễn đàn của nhân dân".
Cơ quan Nhà nước tức là Đảng, tổ chức xă hội cũng là Đảng. Như vậy, chỉ có Đảng mới có ngôn luận, c̣n nhân dân chỉ có diễn đàn. Không có báo chí dân lập, báo chí tư nhân. Tiếp đó, 1993, Quốc Hội thông qua Luật Đất Đai ghi rơ: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lư"! Luật này băi bỏ quyền sở hữu tư nhân về đất đai của nhân dân. Mọi người chỉ c̣n có quyền sử dụng. Quốc Hội ra Luật Đất Đai như thế cũng dễ hiểu. Bởi v́ Nhà nước Cộng Sản từ thấp đến cao đều là Nhà nước toàn dân mà Luật định như vậy cho nên họ thi nhau ăn cướp, ăn cắp đất đai của dân. Quan cướp đất. Kiện quan. Quan nào xử. C̣n báo chí là tiếng nói của Đảng rồi. Báo nào dám bênh vực nhân dân. Cho nên cứ mỗi lần Quốc Hội họp hàng trăm đoàn dân về đ̣i nhà đất ngày càng nhiều ngày càng đông nhưng đâu có được xử lư. Và cứ thế triền miên là do vậy.
Rồi lại gần đây, việc kư Hiệp định biên giới và vùng biển Việt - Trung. Dư luận xôn xao. Quốc Hội Việt Nam đă thông qua chưa? Hiệp định Thương mại Việt - Mỹ, chỉ là hiệp định buôn bán giữa hai nước mà c̣n làm đủ mọi thủ tục tŕnh rồi thông qua Quốc Hội như diễn kịch. Vậy sao cái Hiệp định biên giới và hải phận quan trọng ngàn đời đối với danh dự là lương tâm Non Sông Đất Việt mà lại kư vụng trộm như vậy sao? Khi dư luận sục sôi bất b́nh đă có vị lănh đạo Đảng và Nhà Nước nào công khai trả lời đâu? Quốc Hội được Hiến pháp gọi là cơ quan quyền lực cao nhất cũng lờ di.
Thử hỏi c̣n mấy ai tin được vào Quốc Hội này. Đâu chỉ riêng tôi.
Hai là, ai người ta cho ứng cử mà vẫn xin ứng cử? Đúng là làm sao mà tôi có thể được ứng cử và lại c̣n trúng cử được?
Bầu cử Quốc Hội, người Việt Nam lâu nay mấy ai chẳng biết là cái tṛ "Đảng cử Dân bầu". Hiến Pháp th́ nói là 21 tuổi trở lên th́ được tự ứng cử đấy. Nhưng sự thật ra sao? Luật Bầu Cử nói rơ rồi: Phải qua cơ sở, cơ quan tín nhiệm cơ mà! Tôi mới làm đơn 12/2/2002 th́ 28/2/2002 tôi đă được chi bộ Đảng và Công an phường "thông báo" cho đảng viên và cụm dân cư gần 20 tội của tôi. Và tóm lại tôi là "Phần tử gây rối", "Phần tử vốn có nhiều vấn đề từ lâu" rồi cơ mà. Sao lại có thể được phép ứng cử được?
Nhớ lại, khoảng mười năm trước, khi bầu cử Quốc Hội khoá 9, ông Nguyễn Thanh Giang - Phó tiến sĩ ngành địa chất, đang là cán bộ Nhà nước tự ứng cử. Khi thông qua khu dân cư được là người nhiều phiếu thứ 2 trong 4 người. Rồi được báo Nhân Dân phỏng vấn đăng trên trang nhất. Rồi được cán bộ lănh đạo Quốc Hội về địa bàn trú ngụ nói về ông ta rất hay. Ai cũng tưởng ông ta được ứng cử. Vậy mà, khi ai đó đến chỉ đạo cơ quan ông ta làm thủ tục chọn lựa. Cơ quan hơn 400 người, nhưng khi họp đánh giá lại chỉ có 16 người được mời họp. Bỏ phiếu bằng giơ tay. Thế là Nguyễn Thanh Giang rớt luôn thôi.
Cho nên khi tôi bị loại không được vào danh sách ứng cử th́ cũng là chuyện thường t́nh thôi mà!
Ba là, vậy tôi tự ứng cử Quốc Hội làm ǵ? Họ không cho tôi ứng cử nhưng tôi đă làm đủ thủ tục tự ứng cử. Hội đồng bầu cử TP Hà Nội đă có Giấy biên nhận hồ sơ tự ứng cử của tôi th́ tối thiểu là tôi được gặp bà con khu cư trú. Tất nhiên là bà con cũng chẳng mấy ai dám bỏ phiếu giơ tay cho tôi ứng cử. Nhưng cũng là dịp tôi có thể được trực tiếp tŕnh bầy để bà con biết những băn khoăn của tôi.
Trước hết, tôi muốn báo cáo với bà con: Làng tôi có ngôi Đ́nh làng ở Hà Nội, mang tên Tử Dương Vọng Đ́nh tức là ngôi Đ́nh thờ vọng về làng, xây dựng từ 1767, 22 năm trước khi Quang Trung đại thắng quân Thanh, 1789, ở số 8 phố Hàng Buồm. Đ́nh đă được Hội khoa học lịch sử Việt Nam hội thảo về lịch sử, 1 di tích của khu phố cổ Hà Nội. Bao nhiêu báo chí, Đài tiếng nói Việt Nam, Vô tuyến truyền h́nh giới thiệu. Kèm theo c̣n có 4 ngôi Nhà cũng mang tên chủ hộ Tử Dương Vọng Đ́nh. Tất cả đều bị chiếm từ mấy chục năm nay. Dân làng c̣n đầy đủ giấy tờ pháp lư chủ sở hữu. Vậy mà đi xin, đi đ̣i, đi kiện từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên: Chính phủ, Quốc Hội, Thành phố, Quận, Phường. Không ai trả lời!?
Đồng thời ở làng c̣n có 1 ngôi chùa bị họ phá huỷ hoàn toàn đề làm nhà an dưỡng cho cán bộ, công nhân viên Bộ Thuỷ Lợi, diện tích tṛn 10.000m2. Sau chiến tranh, Bộ Thuỷ Lợi không trả lại làng mà bán cho 1 Công ty trách nhiệm hữu hạn diện tích đó. Kêu cầu với trên cũng chẳng ai trả lời. Rồi lại cũng ở làng tôi, có điện thờ cụ Dương Vân Nga, bị mượn làm mậu dịch bán hàng. Nay bán cho mấy hộ nơi khác đến. Dân làng có những năm khiêng kiệu đến lễ trước nhà họ để đ̣i. Nhưng đâu có được. Ở làng tôi lại c̣n điện thờ danh tướng Phạm Nhữ Tăng, pḥ vua Lê Thánh Tông mở rộng bờ cơi phía Nam từ 1471. Điện thờ bị 1 đảng uỷ viên xă chiếm từ 1955. Ḍng họ Phạm đi đ̣i, tŕnh lên huyện, tỉnh, toà án mấy chục năm cũng đều không có ai trả lời!?
Thêm nữa, tôi vốn làm lính từ 15 tuổi đến 60 tuổi mới nghỉ hưu. Từng lang thang mọi chiến trường, tôi rất tôn quư sự hi sinh vô giá của những liệt sĩ, thương binh và gia đ́nh những người có công với Tổ Quốc. Vậy mà đi các địa phương gặp bao nhiêu sự việc phi lư. Điển h́nh là ở giữa Hà Nội có nhà Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, ở 27 phố Hàng Đường, bị bán rất phi pháp. Bao nhiêu báo chí lên tiếng. Đến nay vẫn tắc tị. Quá phẫn nộ với những việc trên, tôi đă viết bài lên án những vụ này và chỉ mặt bọn quan lại Cộng Sản là "lũ ăn xương uống máu đồng chí đồng đội" đang giữ ghế để ngồi lên đầu dân là lũ "bất lực" hay "bất lương" . Vậy mà cũng chẳng ai trả lời tôi cả.
Đồng thời, tôi cũng muốn thông tin với bà con: Hiến pháp nước ta, điều 73, quy định: Thư tín, điện thoại, điện tín của công dân được bảo đảm an toàn và bí mật. Vậy mà, khi chúng tôi hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Nhà nước chống tham nhũng, làm đơn xin lập Hội ủng hộ Đảng và Nhà nước làm việc này th́ không những bị "triệu tập" mấy ngày mà điện thoại bị cắt luôn. Bà xă tôi và các cháu ra xin đăng kư tên cũng không được phép.
Và cũng Hiến pháp nước ta, điều 72, ghi rơ: "Không ai bị coi là có tội và phải chịu h́nh phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đă có hiệu lực pháp luật". Vậy mà Chính phủ ta có Nghị định 31/CP cho phép UBND địa phương "quản chế" công dân không cần xét xử. Hiện nay, các nhà trí thức Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Khuê... đang bị quản chế theo Nghị định này. Ngày 09/01/2002, anh Nguyễn Khắc Toàn bị bắt, đến nay chưa biết tội ǵ. Vừa qua, Luật sư trẻ Lê Chí Quang - tác giả bài "Hăy cảnh giác với Bắc Triều" viết về vụ kư kết Hiệp định biên giới và vùng biển Việt - Trung cũng bị bắt 21/2/2002.
Do đó, nếu tôi có lại được "triệu tập" hay "quản chế" th́ bà con cũng đừng lạ. Tôi đă chuẩn bị chờ đợi ngày đó.
Tóm lại, mục tiêu của tôi tự ứng cử Quốc hội là chỉ để có thể may ra được thông tin cho bà con khối phố việc trên thôi mà!
Xin cảm ơn sự quan tâm của các bạn.
Phạm Quế Dương
37 Lư Nam Đế - Hà Nội