Đất đai của Tổ Tiên không phải của riêng đảng Cộng Sản
Quang Chính

Anh Hạnh lên tiếng: Những điều em viết trong bài có một số điều chưa đúng.  Điều ǵ chưa đúng th́ xin anh cho em biết, nếu cần th́ mời ông Lê Khả Phiêu ra đây đối chất xem! Ông ta nhân danh ǵ mà dám kư Hiệp định Biên giới làm cho nước ta mất hàng trăm kilomet vuông đất đai của tổ quốc! Cả Hiệp định về vịnh Bắc bộ nữa, trước kia Pháp thay mặt ta kư với Nhà Thanh theo tỷ lệ 62/38 bây giờ ḿnh kư lại theo tỷ lệ 54/46! Tổ quốc bị thiệt hại đau đớn bao nhiêu chỉ v́ quyết định của một người nhân danh Đảng! Biết bao xương máu, nước mắt, mồ hôi của cha ông, của nhân dân từ ngàn đời đổ xuống để giành từng tấc đất cho tổ quốc các anh có biết không?

Anh Cừ giải thích: Ông Phiêu làm là do chỉ đạo của Đảng và Bộ Chính trị: Đảng là ǵ mà lại dám nhân
danh nhân dân. Cha ông tôi, cha ông các anh sống mấy ngh́n đời nay trên mảnh đất này, Đảng mới chỉ có cách đây 70 năm mà Đảng lại tự cho rằng Đảng là trên hết, là hơn hết, Đảng có quyền quyết định tất cả!

Trên đây là đoạn trích trong bài ‘‘Đối thoại Tháng 6 Năm 2001’’ của luật sư Lê Chí Quang tại Hà Nội, tường thuật cuộc đối thoại giữa anh và hai cán bộ công an, một tên Hạnh, một tên Cừ.   Chuyện xảy ra sau khi tổng bí thư Lê Khả Phiêu đi sang Thiên triều đă tự tiện cắt đất dâng lên Giang chủ tịch và Chu thủ tướng vĩ đại. Vụ cắt đất này không ai biết. Nó thuộc bí mật của Bộ Chính Trị đảng.

Nhưng cũng từ trong đảng bí mật ấy đă bị tiết lộ.  Đau xót trước cảnh đất đai của Tổ Quốc bị lănh đạo Đảng Cộng Sản coi như của riêng, luật sư Lê Chí Quang viết một bài phản đối. Không báo nào đăng, nhưng anh đă tán phát trong anh em bè bạn, từ đó bài viết được đưa lên mạng Internet. Sau bài ấy, và nhiều bài khác nữa, anh bị ‘‘mời đi làm việc’’ với công an. Hai cán bộ công an Hạnh và Cừ nói trên công tác tại Pḥng T́m hiểu Dư luận Xă hội của Bộ Công An, là bộ phận ‘‘chuyên nghiên cứu về các vấn đề có liên quan đến văn hóa, chống phá nhà nước xă hội chủ nghĩa, chống diễn biến ḥa b́nh của các thế lực trong và ngoài nước.’’ Nhân danh Đảng của họ, hai anh công an giải thích cho dân đen Lê Chí Quang hiểu rằng Đảng Cộng Sản là người cai trị, Đảng muốn làm ǵ th́ làm, không cần hỏi ư kiến bất cứ thằng nào con nào hết.

Là luật sư, Lê Chí Quang coi hành động của nhà cầm quyền dâng đất cho Thiên triều là vi hiến, là bán
nước.  Là người cai trị, Đảng Cộng Sản coi sự phản đối của Lê Chí Quang là phạm luật, đáng bị trừng trị.
Trong cuộc xung đột với chính quyền dân đen Lê Chí Quang tất thua. Hiện nay, Lê Chí Quang chưa bị
tống vào tù v́ đảng cộng sản c̣n e ngại dư luận quốc tế, thời đại internet, việc xảy ra buổi sáng buổi
chiều cả thế giới đă biết. Đảng đành phải đóng vai nhân đạo vậy, tuy trong ḷng khó chịu lắm. Nhưng từ
khi có ư kiến phản đối đảng cộng sản, dân đen Lê Chí Quang bị hành đủ kiểu: nay vào đồn, mai lên phủ;
có động dạng ǵ là người ta t́m đến. Anh năm nay 33 tuổi, không có việc làm, bị bệnh thận nặng.
Ở các nước mọi rợ, không được nền văn minh Mác-Lê soi sáng, bất cứ việc lớn nhỏ nào mà nhà cầm
quyền làm th́ nhân dân cũng được biết. Có việc chính phủ phải tŕnh bày trước Quốc Hội, để Quốc Hội
bàn bạc, bác bỏ hoặc thông qua. Việc lớn hơn th́ phải trưng cầu dân ư, tức là hỏi ư kiến toàn dân. Ở nước
ta, đảng cộng sản không cần hỏi một ai. Chỉ cần mấy vị trong Bộ Chính trị họp nhau lại, hoặc cũng chẳng
cần họp, chỉ điện thoại cho nhau vài câu, là mọi sự được quyết định. Mà cái Bộ Chính trị này, than ôi,
chẳng được dân bầu ra bao giờ. Có chính quyền trong tay, họ vênh vang tự cho ḿnh có sứ mệnh lịch sử
là dắt dẫn nhân dân đi tới tương lai sáng lạn của cái gọi là chủ nghĩa xă hội. Tất thảy cái ǵ họ chủ trương
đều sáng suốt, đều đúng đắn. Mọi cái không phải do họ mà ra đều là sai trái, là phản động.

Trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ xảy ra trường hợp một nhóm người tự xưng là chủ nhân đất nước
tự tiện cắt xén đất đai của Tổ quốc để dâng hiến ngoại bang. Cho tới hôm nay, không người dân nào được biết (nguyên) tổng bí thư Lê Khả Phiêu đă cắt cụ thể bao nhiêu đất, bao nhiêu biển cho Thiên triều? Lê Chí Quang nói nước ta mất hàng trăm ki lô mét vuông đất, là nói áng chừng thế thôi, chứ anh cũng chẳng được biết chính xác là bao nhiêu. Mà không ai biết được điều đó, kể cả những đảng viên, thậm chí cả những đảng viên cao cấp, trong cái đảng của họ. Chỉ biết rằng ngay trong các văn kiện của đảng cộng sản trước đây thường có câu ‘‘Đất nước ta liền một dải, từ Mục Nam Quan tới Mũi Cà Mau...’’ th́ nay câu đó không c̣n đúng nữa, không c̣n dùng được nữa. Bởi v́ một lẽ giản đơn: hôm nay Mục Nam Quan không c̣n nằm trên đất ta nữa rồi. Muốn thấy nó phải đi qua đồn biên pḥng của Trung Quốc, rồi vào sâu nội địa của “nước bạn” vài cây số.

Cái chuyện coi đất nước là của riêng Đảng không phải bây giờ mới có. Ngày 4.9.1958, Chính phủ nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa ra bản tuyên bố quy định lănh hải của Trung Quốc là 12 hải lư, tức là bao gồm cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Thế là chỉ 10 ngày sau, ngày 14 tháng 9 năm 1958, cố thủ tướng Phạm Văn Đồng của nước Việt Nam Dân chủ Cộng Ḥa đă vội vă đáp lời, ghi nhận và hoàn toàn tán thành bản tuyên bố nói trên. Trong bức thư gửi Tổng lư Quốc vụ viện Trung Hoa
Chu Ân Lai long trọng thề thốt với ông chủ Trung Quốc rằng: ‘‘Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng
Ḥa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải
phận 12 hải lư của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển.’’

Khi gửi bức thư này tới Chu Ân Lai, Phạm Văn Đồng không hề hỏi ư kiến Quốc Hội (lúc bấy giờ nó vẫn có), bây giờ Lê Khả Phiêu cũng không thèm hỏi cái Quốc Hội ấy (vẫn nó đấy). Có các văn bản dâng đất ấy, quân đội Trung Hoa mới tha hồ đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa tháng 1 năm 1974, và nhiều đảo trong quần đảo Trường Sa tháng 3 năm 1988. Thành tích bán nước của Phạm Văn Đồng mở đầu cho những hành động bán nước tiếp theo của đảng cộng sản Việt Nam.

Không những thế, cái Quốc Hội bù nh́n ấy, đừng nói ǵ dân chúng, không hề được biết Đảng và Nhà nước cho nó biết Đảng đă kư cái ǵ, kư như thế nào, với Thiên triều. Những ông chủ của đất nước (xin
nhớ: chủ đất nước không bao giờ và chưa hề là dân, như đảng cộng sản thường rêu rao) chỉ ra một thông cáo vắn tắt cho dân chúng được biết, rằng Việt Nam và Trung Quốc vừa mới đạt được một thoả hiệp về biên giới và Vịnh Bắc bộ. Nhưng thông cáo không cho biết nội dung của thỏa hiệp đó gồm những điều khoản nào. Những tin tức ṛ rỉ ra ngoài cho thấy điều mà luật sư Lê Chí Quang nói tới: tỷ lệ 62/38 và tỷ lệ 54/46.

Trong thời kỳ nước Việt Nam là thuộc địa Pháp, nước Pháp (với tư cách kẻ đô hộ Việt Nam) đă thỏa thuận với nhà Thanh th́ chủ quyền trên Vịnh Bắc Bộ được chia như sau: Việt Nam sở hữu 62%, Tàu sở hữu 38%. Nay Lê Khả Phiêu (và đồng bọn, nên hiểu như thế) đă thỏa thuận cho Tàu được 54%, Việt Nam
chỉ c̣n có 46% mà thôi. Chúng ta có thể tin được nguồn tin ṛ rỉ v́ nó được những đảng viên cộng sản
nhưng c̣n có ḷng yêu nước nói ra. Tỷ lệ phân chia biển này sẽ dẫn tới nhiều mất mát khác nữa, chủ yếu
là nhữ ng đảo nhỏ trong Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long.

Cũng theo những tin tức ṛ rỉ ra ngoài th́ đường biên giới Việt-Trung đă được vẽ lại theo thỏa thuận mới. Cái dễ thấy nhất là vị trí của cổng biên giới ở Lạng Sơn, xưa mang tên Ải Nam Quan, sau được Mao Trạch Đông đổi lại thành Mục Nam Quan là cái cổng nh́n xuống Nam quốc. Sự đổi tên này được cả Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng ồn ào ca ngợi, coi như biểu tượng của ḷng nhân đức mà Mao Chủ Tịch vĩ đại dành cho dân Việt. Bây giờ đứng ở cái cổng ấy mà nh́n xuống nước Nam, các ông con Trời phải dùng ống nḥm.

Có một tin đồn buồn cười là trong Đại hội 9 của đảng cộng sản nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu bị các đại biểu chất vấn về chuyện thỏa thuận biên giới Việt-Trung (lạy Trời, ngay trong Đại hội của cái đảng ấy vẫn c̣n những người yêu nước) th́ ông ta đổ tội cho ông Nguyễn Mạnh Cầm. Cái lư của ông Phiêu là ông ấy không phải chính quyền, ông ấy không thể kư chuyện đất đai, chỉ có ông Cầm là bộ trưởng ngoại giao mới thay mặt chính quyền kư cái đó được thôi.

Những người yêu nước đang xôn xao về vụ cắt đất này. Mặc dầu đảng cộng sản cố gắng bưng bít bằng cả hai bàn tay nhung và sắt, nhưng tiếng đồn vẫn âm ỉ và có cơ bùng lên thành một làn sóng phản đối. Đáng tiếc là trong những năm dài sống dưới sự thống trị của đảng cộng sản, nhiều người dân đă quen coi đảng cộng sản muốn làm ǵ đất nước th́ làm là việc hiển nhiên, và dửng dưng trước việc đảng cộng sản cắt đất dâng Trung Quốc. Trí thức Việt Nam bây giờ là những người đi đầu trong việc chống lại những hành động bán nước của đảng cộng sản.

Cùng với luật sư Lê Chí Quang, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang tuyên bố: ‘‘Phải chặn đứng hành động
bán nước của ban lănh đạo đảng cộng sản, trong khi c̣n chưa quá muộn. Quốc Hội cần bắt chính phủphải công khai hóa những thỏa thuận với nước ngoài, và không thông qua những hiệp định thậm thụt giữa hai đảng cộng sản độc tài đang cai trị nhân dân hai nước Việt-Trung!’’
 

Quang Chính
Dat Bien Viet Nam (Quoc Noi) Trang 10