THƯA MẸ VIỆT NAM.
QUANG HUỲNH

Thưa mẹ con lòng đau ruột thắt,
Như có ai vừa xéo trái tim mình.
Khi nghe tin bọn bạo quyền dâng đất
Cho quan thầy gây bao nỗi điêu linh.

Con vẫn nhớ ở trong từng tấc đất
Là máu xương ấp ủ tự bao đời.
Là tình cảm hằng bao nhiêu thế hệ,
Nối tiếp nhau nghìn trang sử rạng ngời.

Bài vỡ lòng đất nước ta một giãi
Từ Nam Quan cho đến mũi Cà Mau.
Hơn bốn nghìn năm đấu tranh gìn giữ

Để truyền lưu cho mãi tận muôn sau.
Khởi tự Hùng Vương hiên ngang mở đất
Đưa con dân về cát cứ phương Nam.
Đến Hai Bà sáng ngời gương tiết liệt

Mở trang vàng chống giặc giữ giang san.
Rất ẩn dụ chuyện kể về Thánh Gióng
Ghi tâm tình và sức mạnh nhân dân.
Lúc nước biến có nệ gì thân trẻ

Vươn mình lên hào khí át sông Ngân.
Lời thơ đọc gầm vang bờ Như Nguyệt
Sông n úi nước Nam định tại sách trời.
Lũ giặc đến bỏ thây nằm chật đất

Máu thành sông còn lưu dấu muôn đời.
Sóng Bạch Đằng hai lần reo khiếp giặc
Mông, Hán tan hồn sóng lớp dâng cao.
Tiếng thét Diên Hồng triệu người như một,

Vì sơn hà ngựa đá cũng gian lao. ( * )
Rất chân thiết lời Bình Ngô Đại Cáo
Lấy chí nhân chiến thắng lũ bạo tàn.
Ải Chi Lăng bêu đầu quân cướp nước,

Ghi lời thề lịch sử mở sang trang.
Rồi nối tiếp những chiến công hiển hách,
Đống Đa, Hạ Hồi vùi xác quân Minh.
Áo vải cờ Đào mùa xuân mở hội,

Pháo, nhạc vang ca ngưỡng vọng thanh bình.

Thưa mẹ giờ quê mình bất hạnh
Lại sinh ra một bè lũ gian manh.
Nô lệ ngoại bang đang tâm dâng đất
Cắt thịt xương, chia tim óc cho đành.

Chúng con đau lòng tràn dâng phẫn hận,
Mối nhục nầy thề quyết rửa không quên.
Sẽ có một ngày cùng đồng bào đứng đậy,
Đòi lại chủ quyền trọn đất tổ tiên.

Sẽ có một ngày dựng cao cờ đại nghĩa,
Ngang dọc uy linh một cõi sơn hà .
Từ Nam Quan đến hải đảo Hoàng Sa
Đất quê mẹ lại nghìn thu vững đặt.

QUANG HUỲNH .
( 07/02/2002 )

_____________________________________________________________________

(*)Thơ Vua Trần Nhân Tôn : Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã ,
Non sông nghìn thuở vững âu vàng.