Viet Bao 24.1.2002
Có Một Chữ "Ải"
Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh
Nhiều người Việt Nam ở trong nước cũng như ở ngoài nước đă có phản ứng rất mạnh
về các bản hiệp ước phân định ranh giới trên bộ và trên biển giữa Việt Nam và
Trung Quốc đă được kư kết và thi hành, theo đó Việt Nam mất khá nhiều về lănh
thổ, nhất là lănh hải cho Trung Quốc. Tuần trước tôi đă nghĩ đến chuyện này khi
viết về "Tư Cách Lănh Đạo", nhưng v́ thời cuộc quốc tế nóng bỏng với cuộc chiến
chống khủng bố, tôi đă đặt vấn đề trong khung cảnh mối quan hê. Ấn-Hồi. Tuần
này, tôi trở lại đề tài trong mối bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc.
Từ ngày Cộng sản lên cầm quyền ở hai nước, những người Cộng sản Việt Nam đă có
câu ví von rất mùi mẫn b́nh dân là Việt Nam với Trung Quốc như "môi và răng, hễ
môi hở là răng lạnh". Khốn thay, nhiều khi "răng" lại cắn "môi" đến văi máu như
cuộc chiến biên giới măn 1979 đă cho thấy, đến nay nó c̣n sơi tái một phần của
"môi". Hơn 10 năm sau cuộc chiến biên giới, Tổng bí thư đảng Đỗ Mười sang Bắc
Kinh để nối lại mối bang giao giữa hai nước "anh em" Cộng sản. Năm 1993 hai bên
bắt đầu thương thuyết, nhưng trầy trật kéo dài v́ vấn đề rất khó khăn. Măi đến
năm 1999, Giang Trạch Dân gặp Lê Kha? Phiêu - lúc đó đă thay Đỗ Mười làm Tổng bí
thư - và ép Phiêu phải kết thúc cuộc thương lượng về biên giới trước năm 1999,
về lănh hải trước năm 2000. Trong lần Phiêu đi thăm Bắc Kinh, có một h́nh ảnh do
thông tín viên AP chụp làm tôi nhớ măi. Đó là h́nh ông già Phiêu ôm hôn thắm
thiết "ông trẻ" đàn em của ho. Giang là Thủ tướng Chu Dung Cơ, đầu Phiêu gục vào
vai Cơ, mồm cười xệch như mếu. Phiêu làm Tổng bí thư đảng cai trị một nước mà tư
cách không có, thế lại yếu nên phải quỵ lụy đàn anh Trung Quốc. Trước ngày có
đại hội đảng CSVN, Phiêu không biết phận ḿnh ra sao nên muốn núp bóng che tàn.
Thân phận là Tổng bí thư quyền uy c̣n hơn cả quốc trưởng mà làm như vậy thật khó
coi. Năm 1979, quân đội CSVN đánh quân xâm lăng Trung Quốc những đ̣n đẫm máu,
tại sao có gan như vậy? Đó là v́ lúc đó Liên Sô c̣n sống, ban lănh đạo CSVN thấy
có nơi dựa hơi nên ra mặt đối đầu với Trung Quốc. Năm 1991, Liên Sô sụp đổ, Đỗ
Mười vội đích thân sang "chầu" Bắc Kinh, cầu xin có nơi nương tựa mới. Tư cách
lănh đạo của CSVN là thế đó, nó chỉ mạnh khi có đàn anh đứng phía sau sẵn sàng
bảo trợ. Đến thời Lê Kha? Phiêu tư cách đó c̣n xuống thêm một cấp. V́ mong giữ
vững được địa vị quyền uy để ăn miếng đỉnh chung, người cầm quyền cả một nước đă
phải quỵ lụy và tuân theo mọi mệnh lệnh của kẻ bên ngoài. Nhưng mộng Phiêu hóa
thành phiêu thực, rút cuộc Phiêu vẫn mất chức. Vậy tại sao ban lănh đạo mới dưới
quyền Nông Đức Mạnh không dám hủy bỏ mà vẫn phải thi hành hiệp ước bất công?
Đảng CSVN không c̣n thế mạnh đoàn kết như mấy chục năm trước, nó đă rước đô-la
vào và đang tự "diễn biến ḥa b́nh" để làm nát đảng.
Bây giờ theo hiệp ước, lănh hải và lănh thô? Việt Nam bị thiệt tḥi như thế nào?
Toàn dân không biết rơ chi tiết, nhưng ông Bùi Tín ơ? Paris nhận được tin tức
riêng từ trong nước đưa ra cho biết 10% vịnh Bắc Việt giàu tài nguyên, hải sản,
hơi đốt và du lịch đă chuyển nhượng cho Trung Quốc, v́ trước đây phần lănh hải
của Việt Nam là 62/38 nay biến thành 54/46. Hiệp ước không nói ǵ đến Hoàng Sa
mà Trung Quốc đă chiếm đóng từ năm 1974, coi như đă thuộc về lănh thô? Trung
Quốc. Luật sư Nguyễn Hữu Thống ơ? San Jose cho biết về chủ quyền Hải phận, năm
1887 Pháp kư với Triều đ́nh Măn Thanh hiệp ước Brévié nên có sự phân định rơ
ràng từ hơn 100 năm trước.
Về biên giới, sự mất mát của Việt Nam c̣n đau đớn hơn v́ nó phạm vào truyền
thống ngàn năm của dân tộc. Theo ông Bùi Tín, có 70 điểm tranh chấp trên đường
biên giới dọc theo 6 tỉnh miền Bắc Việt Nam, th́ nay 36 điểm đă thuộc về Trung
Quốc, phần lớn là những cao điểm có giá trị rất lớn về an ninh quốc pḥng. Tất
cả có đến 720 cây số vuông dọc đường biên giới bị chuyển nhượng cho Trung Quốc.
Đường ranh giới cũ đă được xác định ngay từ lúc Pháp chiếm bán đảo Đông Dương.
Năm 1885, triều đ́nh Măn Thanh đă công nhận biên giới của Việt Nam theo hiệp
định kư ơ? Thiên Tân, c̣n được gọi là Hiệp ước Patenôtre. Điểm quan trọng nhất
trong Hiệp ước này là Nam Quan ở phía Bắc tỉnh Lạng Sơn, đă có từ hai ngàn năm
trước.
Nam Quan theo Hán tự có nghĩa là cửa ải chính thông thương giữa Trung Quốc và
Việt Nam ở phương Nam. Từ thời nhà Hán bên Tàu, các vua quan Trung Hoa thời đó
dựng cửa ải Nam Quan coi như cái cổng của họ để đi vào Việt Nam. Hiển nhiên họ
đă công nhận kể từ bước chân đầu tiên ra khỏi cái cửa đó là họ đă ở trên lănh
thô? Việt Nam. T́nh trạng này đă được tôn trọng từ đó cho đến thời nay. Người
dân Việt Nam thời Pháp thuộc đứng ở phía Bắc thị trấn Đồng Đăng (Việt Nam) vẫn
thường nh́n thấy bóng lính Trung Hoa đứng trên cửa ải Nam Quan ở xa xa. Đó là
nơi chủ quyền Trung Hoa đă hết và cũng từ đó chủ quyền lănh thô? Việt Nam bắt
đầu. Chính v́ thế dân tộc Việt Nam vẫn có câu nói ngàn đời do tổ tiên để lại:
"Nước ta tính từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu".
Vậy mà ngày nay, theo hiệp ước của mấy ông Cộng sản kư với Trung Quốc cái mốc
biên giới lại cắm xa hơn Nam Quan để lấn vào lănh thô? Việt Nam khoảng 5 cây số.
Như vậy lời dặn ḍ của tiền nhân dân tộc để lại đă bị những người lănh đạo CSVN
sửa lại v́ nhu cầu riêng của họ. Làm sao người dân Việt c̣n có thể hănh diện
nói: Nước tôi trải dài từ ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu? Ải Nam Quan cũ ngàn xưa đă
bị phá, nay c̣n lại chữ "ải" trống không. Kẻ nào đón lấy "ải" rỗng cũng là điềm
gở. V́ âm Hán chữ "ải" c̣n có nghĩa là thắt cổ. Bởi vậy "ải tử" là chết thắt cổ.