Xă luận:

Đảng Cộng sản Việt Nam nhượng đất và biển cho Trung Quốc 

Thông Luận

            Những bàn tán xôn xao trong giới quan tâm đến đất nước về việc chính quyền Hà Nội nhượng đất và biển cho Trung Quốc nay đă dần dần được kiểm chứng là có thật.

            Theo một thông báo vắn tắt vài ḍng trên báo chí trong nước ngày 27-12-2001, giới chức Việt Nam và Trung Quốc đă bắt đầu phối hợp cắm mốc qui định biên giới chính thức mới giữa hai nước. Bao nhiêu đất đă được nhượng cho Trung Quốc ? Không ai biết chính xác. Theo ước lượng của một số thân hữu có đến tận nơi quan sát và trao đổi với công an biên pḥng th́ phần đất này khoảng 720 km2. Điều chắc chắn là Việt Nam đă mất đất. Ải Nam Quan, địa danh lịch sử của Việt Nam và đề tài của nhiều thơ văn, nay đă nằm sâu trong lănh thổ Trung Quốc. Thác Bản Dốc, một thắng cảnh từng là nguồn hănh diện của Việt Nam, cũng đă thuộc về Trung Quốc.

            Điều cũng chắc chắn là quốc hội Việt Nam đă thông qua hiệp định biên giới trên đất liền. Sự kiện này chỉ được tiết lộ mới đây bởi trung tướng Nguyễn Quốc Thước khi ông Thước được ông Trần Dũng Tiến, một người dân chủ tích cực trong nước, đến gặp và yêu cầu ủng hộ kiến nghị của hai mươi trí thức yêu cầu quốc hội không thông qua hiệp định này. Người ta được biết sau đó là quốc hội đă thông qua ngày 30-12-1999, nghĩa là từ hai năm rồi.

            Do sự tiết lộ của một số cấp lănh đạo cộng sản th́ chính quyền Hà Nội cũng đă kư một thỏa ước với Trung Quốc chấp nhận qui định lại sự phân chia vùng biển vịnh Bắc Bộ theo tỷ lệ 53% thuộc Việt Nam, 47% thuộc Trung Quốc. So với tỷ lệ phân chia trước đây (62% thuộc Việt Nam và 38% thuộc Trung Quốc căn cứ vào sự kiện Việt Nam có quần đảo Hạ Long ở ngoài khơi), Việt Nam đă mất gần 10% vịnh Bắc Bộ.

            Tất cả những thỏa ước này đă được giữ bí mật, ngay cả những cấp lănh đạo cao trong nhà nước có thiện cảm với phong trào dân chủ cố t́m kiếm cũng không có được một văn bản nào. Sự kiện này đặt ra hàng loạt những câu hỏi nghiêm trọng.

            - Tại sao một hiệp ước liên quan đến sự toàn vẹn của lănh thổ như vậy mà người dân lại không được biết ?

            - Tại sao ban lănh đạo cộng sản lại kư vào một hiệp ước thua thiệt cho Việt Nam như vậy ? Việt Nam đă được những ǵ để bù lại những thiệt hại to lớn này ? Nếu Việt Nam không chịu kư th́ sao ?

            - Ban lănh đạo đảng cộng sản đă bị những áp lực to lớn đến mức nào để đến nỗi phải kư ? Hay ngược lại, mỗi người đă được những lợi lộc nào để kư những thỏa ước này ?

            Những câu hỏi này không biết đến bao giờ mới được giải đáp, nhưng điều chắc chắn là việc ban lănh đạo đảng cộng sản che đậy và giấu giếm đủ chứng tỏ rằng họ đă làm một việc bất chính và rất trầm trọng. Với hành động ô nhục này, đảng cộng sản đă tự xác nhận là một đảng phản quốc, quốc hội Hà Nội cũng đă chứng tỏ nó không xứng đáng, và không c̣n, là một quốc hội. Chế độ cộng sản Việt Nam đă mất tất cả tính chính đáng và phải bị vất bỏ thực nhanh.

            Chúng ta phải làm ǵ ?

            Trước hết, chúng ta cần ư thức rằng những tuyên ngôn, lên án, biểu t́nh, v.v. để bày tỏ sự phẫn nộ không đủ. Vấn đề quá nghiêm trọng, đây phải là một cuộc đấu tranh liên tục và bền bỉ, kéo dài suốt thời gian cần thiết. Điều cấp bách phải làm là ngăn chặn không cho quốc hội bù nh́n thông qua hiệp ước vịnh Bắc Bộ, nếu may mắn hiệp ước này chưa được thông qua.

            Chúng ta đ̣i chính quyền cộng sản phải làm sáng tỏ vụ này, phải công bố toàn văn những thỏa ước, giải thích lư do của chúng, phủ nhận chúng và nhận lỗi với dân tộc.

            Trong cuộc đấu tranh bền bỉ này, mọi sáng kiến đều sẽ phải được vận dụng. Nhưng điều quan trọng là chúng ta đừng quên hai điều : một là chúng ta đấu tranh để giữ sự toàn vẹn lănh thổ của chúng ta chứ không chống lại Trung Quốc và nhân dân Trung Quốc. Chúng ta luôn luôn khẳng định ư muốn sống chung ḥa b́nh với Trung Quốc trong một quan hệ láng giềng tốt ; hai là cuộc đấu tranh này phải kết hợp mọi người yêu nước, kể cả những đảng viên cộng sản, đại đa số đảng viên cộng sản cũng phẫn nộ trước hành động phản quốc này như mọi người Việt Nam.

            Giải thích hợp lư nhất cho hành động ô nhục của ban lănh đạo cộng sản có lẽ chỉ giản dị là họ thấy ngày tàn của chế độ gần kề và muốn làm đẹp ḷng Trung Quốc để t́m trước một chỗ dung thân sau này. Nếu như thế th́ chế độ cộng sản càng phải bị đào thải thật sớm.

Thông Luận