Thư gửi anh Huỳnh
P.T.T
Hà nội ngày 1/1/2002.
Kính gửi anh Huỳnh !
Nhận được thư anh đă lâu, nhưng hôm nay, tôi mới có dịp biên thư thăm anh, mong anh thông cảm. Tháng trước chúng tôi có việc bận phải về quê. Công việc vừa xong, tôi vội viết thư trả lời anh đây. Trước hết, nhân dịp năm mới, xin chúc anh cùng gia quyến được an khang thịnh vượng, và đạt mọi mong ước trong cuộc sống.
Anh thân mến !
Chắc anh xa quê hương đă lâu ngày, mà chưa có dịp về thăm nhà, nên không hiểu rơ t́nh h́nh bên này, và nhất là những băn khoăn của anh về Hiệp định biên giới Việt -Trung. Vậy tôi xin kể qua cho anh nghe chút ít về dư luận xă hội ta những tháng gần đây, có liên quan đến đại hội Đảng và Hiệp định biên giới.
Anh c̣n nhớ không: trong B́nh Ngô Đại Cáo ghi rơ :
".......
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đă lâu.
Cơi bờ sông núi đă riêng,
Phong tục Bắc- Nam cũng khác.
Trải Triệu, Đinh, Lư, Trần nối đời dựng nước,
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên đều chủ một phương.
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Mà hào kiệt không bao giờ thiếu....."
Lịch sử chứng tỏ sức sống mănh liệt của dân tộc ta, hơn mười thế kỷ Việt nam đă ch́m đắm trong nô lệ của bọn phong kiến Phương Bắc. Nhưng, với năng lực phi thường dân tộc ta vẫn giữ được nguyên vẹn bản sắc, rồi vùng lên lật đổ ách thống trị của Phương Bắc. Từ năm 939, Việt Nam đem xương máu quyết giữ nền độc lập : đánh Tống, diệt Mông Cổ, tận diệt quân Minh, đánh tan quân Măn. Dân tộc Việt Nam tuy nhỏ bé nhưng hàng chục lần tranh hùng với anh khổng lồ Trung Hoa mà không lần nào thất bại. Trải qua bao nhiêu phong ba băo táp, chủ yếu do giặc Phương Bắc gây nên, con thuyền Việt Nam hiên ngang lướt qua sóng to gió lớn, dân tộc Việt Nam vẫn kiên tŕ sự sống c̣n của ḿnh, và tiến về phía trước, cố gắng cùng với các dân tộc luôn luôn có mặt trên vũ đài lịch sử.
Nhưng tất cả chỉ là những hoài niệm về những dĩ văng xa xưa của một trang sử hào hùng. Tất cả chỉ c̣n là quá khứ.
Tấn bi kịch đau thương của dân tộc Việt Nam lại bước sang một trang đen tối nữa kể từ khi các vị Thái Thượng Hoàng là : Đỗ Mười, cùng Lê Đức Anh giật dây cho Lê Khả Phiêu (lúc đó c̣n là Tổng bí thư đảng CSVN) đàm phán "bán nước" cho CSTQ.
Sự việc xảy ra vào tháng 10/1999. Lê Khả Phiêu có một chuyến đi bí mật sang Trung Quốc mà không thông qua BTC. Trong chuyến đi đó, họ đàm phán những ǵ với nhau th́ ta không được biết. Chỉ biết rằng sau chuyến đi Hiệp định biên giới được kư ngày 30/12/1999. Nghe nói trong kỳ họp Quốc hội lần VI khoá X, lúc đưa vấn đề biên giới trên bộ ra để quốc hội thông qua, th́ không một đài, báo, cũng không một đại biểu dự khuyết nào được tham dự. Và cũng vào thời điểm đó một năm sau ( Năm 2000) , chính quyền HN "bán" nốt một phần Vịnh Bắc Bộ. Theo Hiệp Ước Vịnh băc Bộ được thực dân Pháp đại diện cho Việt Nam và triều đ́nh nhà Thanh kư năm 1895, lấy kinh tuyến 108 3'13" làm đường ranh giới phân chia vịnh Băc Bộ, th́ Việt Nam được hưởng 64% và Trung Quốc được 36%. Không hiểu CSTQ dỗ ngon dỗ ngọt như thế nào, hay là họ đă năm được gót chân A-Sin của anh CSVN đang ở vào thế yếu trước trào lưu dân chủ trên thế giới mà cần mong sự bảo trợ nên đă nhân nhượng cho Trung Quốc quá nhiều, để mong sự bảo kê, của CSTQ. Sau khi Trung Quốc đă căt đi những phần nhiều dầu mỏ và khí đốt gần bán đảo Lôi Châu, phần c̣n lại chia theo tỷ lệ VN 53% - TQ47%. Tổng cộng ta mất gần 10% diện tích vịnh Băc Bộ, và khoảng trên 700 Km2 đất liền trên bộ.
Vào tháng 7/2001. Ông Vũ Minh Ngọc có đưa bài viết "Đối thoại tháng 6-2001" của cử nhân luật Lê Chí Quang cho Lê Khả Phiêu xem, ông Phiêu dăy nảy lên mà bảo rằng: " Thôi chết tôi rồi, không phải tôi kư, mà là ông Trần Đức Lương kư..." . Mà suy cho cùng th́ ông Trần Đức Lương mới có đủ tư cách pháp lư trong việc thông qua những hiệp định bán nước trên, và cũng cùng một guồng máy trên.
Từ lúc hai Hiệp định trên chưa thông qua nhiều tiếng nói dũng cảm trong nước đă lên án chính quyền HN trong hai Hiệp định trên nhưng tất cả chỉ là những ngọn cỏ yếu ớt trước sức nặng bạo hành và không thể kiềm chế được của con ngựa thành Troji độc đảng.
Đă vậy mà ông Lê Công Phụng thứ trưởng Bộ Ngoại giao, người tham gia đàm phán từ đầu tới cuối trong những hiệp định trên c̣n rống lên trên tạp chí Cộng Sản số 7/2001 là: "Ta được lợi hơn Trung Quốc
..." . (từ rống không được dùng cho loài người, nhưng đối với những kẻ vong quốc như Lê Công Phụng th́ tôi e rằng nó c̣n quá nhẹ, và tôi xin được đổi tên ông ta là Lê Cung Phụng v́ ông đă cung phụng bố Tàu của Ông ).
Hôm 28/12/2001 , nh́n bộ mặt nhăn nhở, và hàm răng trăng nhởn của ông Cung Phụng nói nói, cười cười trên TiVi khi chứng kiến lễ đóng cột mốc số 1369 đầu tiên của Hiệp Định bán nước này, ḷng tôi như nghẹn lại. không cầm được nước măt, lấy một nén ngang thắp trên bàn thờ, và khóc cho một dân tộc anh hùng đang bị những kẻ vô liêm sỉ bán đứng. Tôi ước sao ḿnh biến thành tráng sĩ Kinh Kha vác gươm ra đi chém bọn Tần Đỏ xâm lược, chỉ tiếc rằng chân yếu tay mềm nên bất lực, nghẹn ngào mà đừng nh́n.
Cộng Sản trước đâylà những người vô thần, th́ nay họ lại mê
tín đến mức coi số 1369 là con số linh thiêng có tổng là 9 sẽ báo hiệu một quan
hệ tốt lành. Thực chất sự mê tín này là của những kẻ thiếu hiểu biết, của những
kẻ lưu manh, máu mê cờ bạc, ba cây, đỏ đen. Con số 1+3+6+9 = 19
họ cho rằng là 9. Nhưng theo thuật chiêm tinh và bốc độn của người Trung Hoa chỉ
lấy từ số 1đến số 9, nên c̣n phải cộng đến khi nào được con số dưới 10 mới thôi.
Tức là 1+ 9=10; 1+ 0 =1. số 1 mới là số chính xác. 1369 sẽ có tổng là 1, và số
1 có phải sẽ báo hiệu một triều đại CS sắp suy tàn.
Thôi rồi đất mẹ Việt Nam ơi !...
C̣n đâu thác Bản Giốc cảnh đẹp đă đi vào
niềm tự hào của Cao Bằng ....
C̣n đâu suối Phi Khanh , nơi Nguyễn Trăi
gạt lệ tiễn biệt cha, và rồi ít lâu sau đó chốn vào Thanh Hoá tụ hội cùng nghĩa
quân Lam Sơn phục hận : "Đánh một trận sạch không ḱnh ngạc; Đánh trận nữa tan
tác chim muông"...
C̣n đâu Mục Nam Quan đă đi vào câu ca "Nước
Việt Nam ta liền một dải; Từ Mục Nam Quan đến mũi Cà Mau"...
C̣n đâu ải Chi Lăng, núi Mă yên nơi "Ngày
mười tám tại Chi lăng, Liễu Thăng thua kế; Ngày hai mưoi tại Mă Yên, Liễu Thăng
rơi đầu"....
Tất cả chỉ c̣n là dĩ văng, chỉ c̣n trên
sách vở, khi những tên lưu manh đội lốt vô sản đă bán đứng cả dân tộc này.
Khi nhắc đến hai chữ lưu manh chắc anh
không khỏi thắc mắc?. Vậy tôi xin ngược ḍng lịch sử trở lại một giai đoạn đau
thương của dân tộc.
Ngày 8/5/1960 Lê Duẩn được bầu làm Tổng bí
thư đảng CSVN. Duẩn vốn xuất thân từ công nhân ngành đường sắt, nên ông ta đă
lèo lái con tàu cách mạng Việt Nam đến tận cùng của tội ác và tham tàn. Duẩn tập
hợp quanh ḿnh cả một bầy đoàn những kẻ vô đạo, như Thọ, Hữu, Dũng, Hoàn ...vv,
thống soái toàn bộ quyền lực. Họ hô hào Nam tiến, dẫn đến cuộc binh đao máu lửa
cho cả một dân tộc. Khi anh em một nhà phải bắn giết lẫn nhau ngoài mặt trận,
th́ không một con em các vị "lănh tụ đáng kính" nào phải ra mặt trận, không một
con cháu của vị nào bị rụng cho dù chỉ một sợi lông trong bom đạn của cuộc
chiến. Thay vào việc phải ra mặt trận th́ bọn chúng lại được đi du học tại các
nước XHCN như Liên Xô, Cộng hoà Dân chủ Đức, Tiệp Khắc...vv. hay ít ra cũng được
nhận vào những chỗ thơm tho tại các cơ quan béo bở của nhà nước. Năm 1975 khi
quân đội Bắc Việt tiến vào Sài G̣n. Bao nhiêu của cải vơ vét được của những
người chạy loạn, của tổng kho Long B́nh.... ,và 16 tấn vàng của ông Thiệu, đều
được trở ra Bắc, bí mật dấu tại hai nơi, một ở Đồ Sơn, một ở Côn Sơn. Khi đó chỉ
có ba người biết mật mă để mở kho là: Duẩn, Thọ, Dũng. Bây giờ các kho đó rỗng
không. Hàng hoá đều không cánh mà bay, Quốc hội đă nhiều lần chất vấn chính phủ
nhưng không ai giải thích được tại sao. Nhưng không hiểu sao , các con cháu của
Duẩn đều là tỷ phú đỏ cả. (vụ này đă có ngựi phát giác), cuối năm 1989 Thọ cùng
con trai bí mật sang Thuỵ Sỹ chắc không cần phải giải thích ai cũng hiểu để làm
ǵ ! Vậy có phải phải gọi là ǵ mới đúng?
Năm 1984, trong kho chỉ c̣n lại một ít
thứ, lúc đó những thứ c̣n lại, mới chia cho sỹ quan quân đội gọi là chiến lợi
phẩm. Tôi vẫn nhớ, mỗi sỹ quan được nhận một cái mũ nồi xanh của QĐ VNCH. Khi
lật ở dưới lên ta thấy có ḍng chữ : "Cung cấp quân trang- Đỗ Thị Hảo"; Hoặc
"Cung cấp quân trang- Đào Thị Độ".
Xin nhắc lại rằng chỉ có sỹ quan mới được
mũ thôi, chứ người lính th́ vẫn chỉ là con số không tṛn trĩnh. Những người
lính, sau khi rời mặt trận, với chiếc Ba Lô xẹp lép, trở về quê hương, lại lấy
cày làm súng, lấy đít trâu làm thước ngắm, lấy đồng ruộng làm trận địa, chiến
đấu với đói nghèo và lạc hậu. ấy thế mà năm 1983 khi phát biểu trước các thầy cô
và học sinh, nhân chuyến thăm trường Đại học Sư Phạm ông ta c̣n nói: "...Là
người Đảng viên CS chúng ta, khi thấy một phụ nữ phải đẩy xe ḅ, chúng ta phải
thấy sót thương và cảm thông..." . Bởi vậy có một cô Y tá tên Hồng là nhân viên
massage của bệnh viện 108 khi giúp ông đẩy chiếc "xe ḅ" nhục dục của ông lên
đỉnh cao của khoái cảm (orgasm), ông đă "cảm thông" và tặng cô hai căn hộ tập
thể. (sự việc này ở Việt Nam ai ai cũng biết). Anh nên biết rằng khi đó một căn
hộ tập thể là tột đỉnh ước mơ của những người lao động . Vậy có phải là vô sản
lưu manh không ?!
Ông Lê Đức Thọ th́ đă được nói tới quá
nhiều, nên tôi không cần phải bàn đến nữa.
Những triều đại tiếp sau Duẩn là Mười -
Anh- Kiệt- Phiêu..., cũng chỉ là những mắt xích của cỗ máy nghiền chuyên chính
Vô Sản, đă và đang tiếp tục ḅn rút, cày xới mảnh đất côn cỗi, đau thương Việt
Nam này.
Ông Đỗ Mười, xuất thân từ một anh bán lợn,
vào những năm 1941-1942 khi bị Pháp bắt bỏ tù mà ông ta vẫn nhâng nhâng, coi như
không. Nhân đây tôi cũng xin nói thêm. Người tố giác Mười nhận hối lộ lại chính
là Tố Hữu. Cách đây nhiều năm Tố Hữu có nhận được một giải thưởng thơ văn do
chính đức vua Na Uy trao tặng, theo nghi lễ khinh tại Hoả Ḷ, ông ta mới biết
đọc biết viết, sau đó ông ta có thời gian bị điên, bây giờ tôi thấy thân kinh
ông ta không b́nh thường. Vụ nhận hối lộ 1 triệu US $ của Mỹ bị phát giác nhận
giải phải quỳ trước mặt vua. Khi Tố Hữu về nước Đỗ Mười mắng Tố Hữu : " Anh là
người CS mà phải quỳ trước mặt bọn Đế quốc à" Tố Hữu ôm hận trong ḷng, tim ngày
báo thù. Lúc biết Đỗ Mười nhận hối lộ, Tố Hữu đă lu loa với bạn bè rằng : "Ông
ấy bảo tôi quỳ trước mặt bọn đế quốc, c̣n ông ấy nhận hối lộ của Đế quốc th́
không sao" Đỗ Mười tức quá, thấy đớp không xong đành phải nhả ra. Kể từ đó Đỗ
Mười và Tố Hữu không bao giờ thèm nh́n mặt nhau. Thỉnh thoảng ông có những lời
phát biểu mà một người mất trí cũng nhận thấy thần kinh ông ta không ổn định, ví
dụ như: "Cơ chế thị trường theo định hướng XHCN; Cổ phần hoá theo định hướng
XHCN; Thị trường chứng khoán theo đinh hướng XHCN..." Tóm lại ông ta luôn ăn cắp
những sản phẩm ưu việt của CNTB để rồi gắn vào đó cái đuôi thú XHCN, nói như vậy
mà không biết xấu hổ.
Ông Lê Đức Anh xuất thân là cai phu đồn
điền (sự vụ này đă bị nhiều người tố giác). Nhưng ông là cánh tay phải của Thọ
nên ông vẫn được đặt vào ghế chủ tịch nước. Trong kỳ Đại hội đảng CS lần thứ VII
tôi thấy ông nói những câu hết sức đơn giản mà vẫn phải cầm giấy đọc, ví dụ : "
Ai đồng ư th́ giơ tay... Ai không đồng ư th́ giơ tay..".Trí tuệ như vậy th́ làm
sao lănh đạo nổi đất nước, làm sao mà chúng ta trả đói nghèo.
Ông Phiêu văn hoá lớp 4, từng là đệ tử của
Lê Đức Anh ở quân khu 9 và ở Cămbốt. Về h́nh thức th́ tôi không bàn đến, nhưng
về học vấn và tŕnh độ, th́ tôi e là có quá nhiều để nói về con người này. Hiếm
khi tôi thấy ông ta nói được một câu cho đúng ngữ pháp. Nhân dịp xuân Canh th́n,
ông ta đến thăm đền thờ họ Lư tại Đ́nh Bảng Từ Sơn Bắc Ninh, trước khi ra về
có viết vào sổ lưu niệm rằng: "Đ́nh Bảng là mảnh đất địa linh, sinh Linh
kiệt...". Phải viết là Nhân kiệt mới đúng, c̣n Linh kiệt là những quái thai,
mảnh đất Việt Nam này sinh ra lắm Linh kiệt như các ông đó nên mới nhiều đau
thương... Hay nhân dịp đầu năm Tân Tị ông ta đến ủy lạo hăng hàng không VN
Airline, khi phát biểu với cán bộ nhân viên , ông ta nói : "Các anh thiếu máy
bay, th́ mua lấy mà dùng, mua vừa thôi, mua nhiều lăng phí, dân nó biết nó chửi
cho". Về câu này th́ tôi không biết viết ǵ để b́nh phẩm.
Ông Trần Đức Lương ngoài việc kư mấy Hiệp
định sai lầm trên, c̣n vướng mắc vào một việc nữa. Ông kư quyết định cho xây
dựng khu lọc dầu Dung Quất tại quê hương ông ở Quảng Ngăi. Hồi đó Chính phủ lập
luận rằng đó là vùng đất nghèo, xây dựng khu lọc dầu tại đó là để tạo công ăn
việc làm cho nhân dân. Về mặt chủ quan th́ rất tốt, nhưng về khác quan, đó là
vùng đất không thích hợp với khu lọc dầu, v́ nó ở quá xa bén cảng bốc dỡ, khiến
cho công ty Total là đối tác lúc đó rút khỏi dự án, đến bay giờ vẫn chưa xây
dựng song nhà máy, cho nên ta vẫn phải bán dầu thô, để nhập về dầu đă tinh lọc,
mỗi năm thiệt hại cho nhà nước mấy trăm triệu USD, không những thế, nếu khu lọc
dầu Dung Quất có đi vào hoạt động, th́ cũng phải xây dựng một đường ống dài từ
Vũng Tàu dẫn tới đó, hàng năm phải chi hàng triệu USD để duy tu và bảo dưỡng,
thật là tốn kém. Đấy th́ gọi là ǵ ?. Những con người như vậy tại sao dân tộc ta
trả đói nghèo.
Anh thân mến:
Dưới thời Phiêu, khi phong trào tự do, dân
chủ, đa nguyên dâng cao trên toàn thế giới, lo sợ bị mất quyền thống trị, và cần
sự bảo trợ cho ḿnh nên họ đă triều cống đất đai của tổ tiên ḿnh cho kẻ thù.
Bao xương máu của tổ tiên đă đổ xuống để bảo vệ từng tấc đất của biên cương của
tổ quốc th́ giờ đều trở nên vô nghĩa với họ.
Họ nghĩ rằng làm như vậy may ra Trung Cộng
có thể bảo trợ cho quyền lănh đạo vĩnh viễn của họ. Nhưng xin đừng ngây thơ, hai
hiệp định kể trên chỉ là món bánh khai vị trong mâm cỗ đại bá khu vực mà Trung
Quốc đang âm mưu đớp cho bằng được.
Khi xưa : Phan Thanh Giản bị triều ép buộc
phải kư hoà ước nhượng cho thực dân Pháp ba tỉnh Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên.
(tháng10/1866; tức tháng 9 năm Bính dần, năm Tự Đức thứ 19) khi trở về đau đớn
và tủi nhục ông đă tuẫn tiết.
Ngày 29/11/1873 (1/10, năm Quư dậu, năm Tự
Đức thứ 26) sau khi để mất thành Hà Nội Nguyễn Tri Phương đă tuyệt thực đến
chết.
Ngày 26/4/1882 (tức 8/3, Ngâm ngọ, năm Tự
Đức thứ 34) sau khi để thành Hà Nội bị thất thủ lần thứ hai, Hoàng Diệu đă treo
ḿnh tự vẫn.
Cả ba con người kể trên hoàn toàn có quyền
lựa trọn sự sống, v́ khi đó ta đang ở vào thế yếu, đất nước đă bị thực dân đô
hộ, nhưng họ đă chọn cái chết, chỉ v́ họ là những con người có liêm sỷ, biết hổ
thẹn với lương tâm, v́ không làm tṛn chữ Trung. Ngày nay những kẻ măi quốc khi
dân vẫn đang nhâng nháo, coi thường dư luận, và đàn áp những tiếng nói khuyên
can. Đấy là ǵ nếu không gọi là vô sản lưu manh!.
Thật đau đớn cho dân tộc Việt Nam, chưa
thoát khỏi ách phong kiến, thực dân, lại oằn ḿnh dưới gót "chân đất mắt toét"
(vô sản thời xưa làm ǵ có giày) của những kẻ lưu manh đội lốt Vô sản này.
Tôi xin trở lại vấn đề thời sự c̣n nóng
bỏng tại Việt Nam: Sau khi để các vị Thái Thượng Hoàng giật dây, Phiêu có chút
ân hận, không muốn làm con rối trong tay họ, và lại được cánh quân đội ủng hộ
nên quyết định đảo chính. Trước tiên Phiêu thành lập A10, trực tiếp do Lê Thanh
Ngân chỉ huy, chuyên làm nhiệm vụ theo dơi các vị cố vấn. Bốn phiên họp trù bị
trước thềm Đại hội IX, được lữ đoàn 144 bảo vệ, diễn ra rất căng thẳng. Trong
cuộc họp, theo lệnh của Phiêu, không ai được mang máy ghi âm, hay điện thoại di
động, nhưng vẫn có những nguồn tin được ṛ rỉ ra ngoài. Tại cuộc họp đă có lúc
Lê Đức Anh trợn một con mắt, chỉ mặt Lê Khả Phiêu mà bảo rằng: "...anh là thằng
ngu..". Lê Khả Phiêu đứng phắt dậy, chỉ mặt Đỗ Mười, Lê Đức Anh mà bảo rằng:
"...các ông bảo tôi ngu, thế lúc đặt tôi vào chiếc ghế nay, sao lúc ấy các ông
không bảo tôi ngu đi..." Cuộc họp diễn ra rất căng thẳng, rồi một buổi tối, Lê
Minh Hương đến gặp PVT , hai người nói chuyện với nhau đến khuya. Hôm sau PVT
đào ngũ, khiến con tàu Lê Khả Phiêu mất lái, đă lao phải đá ngầm. Hồi đó tin đưa
từ trong ra, ai cũng nghĩ là Lê Minh Hương sẽ lên làm TBT. Nhưng rồi.... Đêm hôm
trước ngày họp cuối cùng, Lê Khả Phiêu dẫn một tốp vệ sỹ đến nhà Lê Đức Anh để
thương lượng...... .Và những ǵ diễn ra chúng ta đều đă biết.....!
Trong phiên khai mạc Đại hội IX cứ nh́n bộ
mặt đỏ phừng phừng, và dọng nói như gào và micro, chúng ta cũng ít nhiều hiển
được phần nào sự cay cú của Phiêu. Sau khi bị thất sủng, phải về hưu, Lê Khả
Phiêu quay ngoắt 180o, ông ta, thường xuyên tiếp súc với những người đang tranh
đấu cho tự do, dân chủ tại Việt Nam, như Vũ Minh Ngọc, Trần Nhật Độ, Phạm Quế
Dương. vv..và xúi dục họ thành lập hội chống tham nhũng.
Về phần Lê Đức Anh, ngay sau Đại Hội, ông
ta bay ngay vào quân khu 9 tập hợp các đồ đệ tại đó, mở đại tiệc ăn mừng thành
tích đă lật được tên Giu-Da phản chúa. Nhưng khốn nạn cho ông ta...T́nh cảm của
lũ nghịch tử với ông không được xây dựng trên t́nh đồng chí, đồng đội, hoặc t́nh
bạn, hay t́nh cảm thông thường của loài người mà tất cả chỉ v́ danh vọng và điạ
vị ... nên khi thấy chủ soái của ḿnh là Ma Vương một mắt đă ngă ngựa, thất sủng
, và không c̣n khả năng bảo kê cho chúng, th́ chúng cong đuôi..., đá bát....
Không một tên tiểu yêu nào thèm đến dự. 40 mâm cố bị ế. Lê Đức Anh uất quá, trào
máu ra miệng, phải đưa ra HN cấp kứu tại bệnh viện 108. Tại đó cũng chẳng ma dại
nào thèm đến thăm ông. Măi về sau mới có ông Nguyễn Văn An tới thăm v́ nghĩa vụ
chứ không phải v́ t́nh. Đau sót cho thân phận hồi kết của ḿnh Lê Đức Anh rơm
rớm nước mắt.. " nếu tôi chết... các đồng chí sẽ tổ chức tang lễ như thế nào"
Nguyễn Văn An bữu môi : " Xin đồng chí cứ yên tâm, mọi việc chúng tôi đă lo liệu
đâu vào đấy cả.". Nhưng thật may mắn, ông ta vẫn chưa chết, bởi tôi mong muốn
những kẻ bán nước phải sống đến cái ngày mà bọn chúng phải ra trước vành móng
ngựa, chịu sự phán quyết của toà án về tội danh: bán nước.
Thế đấy ; sân khấu chính trị của ta là như
vậy đấy, Đôi khi tôi tưởng đấy là cái chợ, một phường tuồng, hay một đấu trường
La-Mă thời Trung cổ. Quả là những nhà lănh đạo Việt Nam hiện nay đă thực hiện
"đúng" di nguyện của Hồ Chí Minh: "các vua Hùng đă có công dựng nước, Bác cháu
ta phải cùng nhau...bán nước" hay "Chúng ta thà hy sinh tất cả...(cả đất đai của
tổ tiên) chứ nhất định không chịu..... (để mất quyền lănh đạo)"
Chính quyền mới có ǵ khác ?
Chính quyến mới được bầu lên, sau một cuộc
ẩu đả tranh giành quyền lực. Người dân loé lên một tia hy vọng, may mắn họ có
thể kéo được con tàu đang mắc cạn Việt Nam đến bến bờ của tự do, hạnh phúc, đến
được với văn minh của nhân loại. Nào ngờ, nó lại tệ hại hơn xưa, nhiều vụ bắt
bớ, xét xử vô nhân đạo và phi lư, diễn ra với mật độ dày hơn, gay gắt hơn. Và
rồi mới đây, nhân chuyến thăm Trung Quốc của Tân Tổng Bí Thứ Nông Đức Mạnh, ông
ta lại càng buộc chặt hơn cái đuôi Việt Nam vào con ác thú Trung Quốc, bằng việc
ra tuyên bố thực thi những Hiệp đinh đă kư của triều đại trước. Âu cũng chẳng
có ǵ lạ!. Tất cả đều nằm trong cái Lôgích tất yếu của một trào lưu đang ở vào
giai đoạn thoái trào, một con thú đang cùng quẫn, nên tôi chẳnglấy ǵ làm ngạc
nhiên lắm. Nhưng tôi nghe nhiều người nói rằng: ông Nông Đức Mạnh không có thực
quyền, mà quyền hành trực tiếp lại thuộc về ông Lê Minh Hương. Lê Minh Hương là
do Lê Đức Anh cho nên, Nông Đức Mạnh rất sợ Lê Minh Hương. Việc Lê Minh Hương
nắm hết quyền lực làm cho giới quân đội, không hài ḷng, v́ công an và quân đội
vốn dĩ coi nhau như chó với mèo, vả lại từ trước tới giờ quân đội bao giờ cũng
nắm quyền hành, nên thấy một công an mà lại đứng cao hơn họ khiến họ bực bội.
Nhưng Hương lại thân với Phạm Văn Trà, nên họ đành chịu. Trong kỳ họp quốc hội
vừa qua, giới quân đội đ̣i cách chức PVT. Theo suy nghĩ của tôi, nếu Trà mà bị
hạ bệ, th́ sau đó sẽ đến lượt Hương. Hương có vẻ lo sợ, nên vừa qua Hương cho
họp các đồ đệ dưới trướng để buộc họ phải trung thành với triều đ́nh. Thực chất
là v́ quyền lợi hết, v́ ông ta, không hiểu lấy đâu ra tiền xây nhà mà tiền móng
đă hết 3 tỷ đồng VN, vậy có phải là v́ quyền lợi không.
Giới CA, QĐ bây giờ đă khác xưa, nhiều
người cũng có nhận thức, có anh công an đă nói với tôi, "Chúng cháu v́ manh áo,
miếng cơm, mới phải làm cái việc này, chứ nếu có Đảng phái nào đủ mạnh, và có uy
tín, th́ chúng cháu theo ngay. Chúng cháu không muốn con cháu của chúng cháu bị
trả thù, mồ mả của ḍng họ bị đào lên, hay bị ỉa lên."
Anh ạ!
Tôi tiếc rằng những người CSVN quá ngây
thơ. Họ tưởng rằng, sau khi đă đớp xong những món bánh tráng miệng trên, th́ con
thú Trung Quốc sẽ giơ bầu sữa mẹ ra để chăm bẵm đứa hài nghi Việt Nam chăng....
Những nhà lănh đạo CSVN đă nhầm, không phải vú mẹ đâu......, phía trước là 2
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà họ đă ḍm ngó từ lâu, và đă chiếm một phần
lớn, và c̣n hơn thế nữa, họ đang ḍm ngó những vùng đất khác của ta. Nhân đây,
tôi cũng xin nhắc rằng, đến đồng bào của họ, họ c̣n không thương yêu th́ họ,
chắc sẽ thương yêu đồng bào ta chăng ?. Xin hăy nhớ lại, Cách Mạng Văn Hóa tại
Trung Quốc đă giết chết 50 triệu con người vô tội. Và gần đây nhất vụ Thiên An
Môn, hàng vạn học sinh, sinh viên đă bị nghiền dưới xích xe tăng của bạo tàn.
Máu hung bạo, và tư tưởng đại bá đă ngấm vào máu người Trung Hoa. Và Trung Quốc
vẫn đang ngấm ngầm thực hiện âm mưu Vương triều khu vực. Có thể nói CSVN đang
"đánh bạc" với số phận của dân tộc.
Anh ạ: Chỉ tiếc những nhà lănh đạo đất
nước, lại đang giúp Trung Quốc đồng hoá người Việt Nam. Văn hoá, phim ảnh, hàng
hoá của Tàu tràn ngập thị trường Việt Nam. Người Việt Nam giờ đây, thuộc lịch sử
Trung Quốc hơn lịch sử Việt Nam, bết đến phim ảnh của Trung Quốc hơn phim ảnh
của ta, dùng hàng Trung Quốc nhiều hơn hàng nội. Thậm chí đă có nhiều gia đ́nh
đặt tên con theo tên của những nhân vật trong phim ảnh Trung Quốc. Gần đây tôi
thấy trên truyền h́nh chiếu rất nhiều bộ phim ca ngợi vua Càn Long, một tên vua
đă từng mang quân xâm lược Việt Nam cuối thế kỷ 18, và đă từng bị vua Quang
Trung đánh cho đại bại mùa xuân năm kỷ dậu 1789. Có phải làm như vậy, là người
ta muốn nhắn gửi đến chuyện Càn Long giúp Lê Chiêu Thống, ḥng để đồng hoá việc
CSTQ giúp CSVN giữ quyền lực không ? Quả vậy th́ nguy to cho dân tộc ta
rồi. Người Việt Nam ta đang dần dần bị Hán hoá rồi. Xin đừng lập
lại lịch sử, đừng làm Lê Chiêu Thống thứ hai.
Về nhịp độ phát triển của đất nước, chắc
Anh nghe qua đài, báo đều tuyên truyền rằng tăng trưởng KT mỗi năm trên 7%,
nhưng đó chỉ là những con số láo toét. Nước ta trên 70% làm nông nghiệp, mà đất
đai th́ cằn cỗi, quỹ đất có hạn, mỗi hộ gia đ́nh chỉ được vài sào để canh tác
(một sào Bắc bộ là 360m2 ) . Thử tính mà xem, làm sao với một ít ruộng như vậy,
mà mỗi năm tăng trưởng trên 7%, hoạ chăng trồng cây vàng, cây Đôla. Mức tăng
trưởng như nhà nước loan tải chỉ là mức tăng ở các thành phố công nghiệp, mà
cũng chỉ rơi vào túi bọn quan tham, con dân ta đa số sống tại nông thôn, lấy đâu
ra có mức tăng như vậy. Tôi c̣n nhớ rằng : Nghị quyết đại hội đảng CS lần VII
1991, đề ra mục tiêu đến năm 2001-2002 thu nhập b́nh quân đầu người đạt 700-800
USD. Nhưng đến nay thu nhập b́nh quân đầu người vẫn dưới 300 USD, vậy có phải là
láo toét không. Mấy năm gần đây, nông sản lại luôn rớt giá, khiến đời sống những
người làm nông nghiệp càng khó khăn hơn. Đă thế tại nhiều nơi, chính quyền c̣n
cướp đất của dân, để bán cho các khu chế xuất, để làm nhà..vv. Nhiều người lên
HN biểu t́nh lắm, công an bắt họ lên xe, họ chống trả quyết liệt, doạ sẽ tụt
quần ra nếu động đến họ. Trong số những người biểu t́nh, có cả những bà mẹ Việt
Nam anh hùng. Tôi nghe đâu một số người bị công an bắt đi giam tại trại phục hồi
nhân phẩm ở Đông Anh, nơi vẫn giam giữ các gái măi dâm, trong số những người bị
giam có cả các bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Anh biết không, khi cần đánh nhau để có được chính quyền, th́ CS hô hào con em họ, ra mặt trận, đến khi thấy họ có thể làm lung lay quyền lực của CS, th́ CS lại xếp họ vào loại măi dâm. Thật đau đớn cho những con người ngây thơ như họ, như chúng tôi....CS đă buôn bán máu xương của biết bao con người Việt Nam này. Nhiều người biểu t́nh phải đi ăn xin tại HN, để có tiền mà sống, để đấu tranh đ̣i lại ruộng đất của họ. Nghĩ mà rớt nước mắt, nhưng chẳng thể làm ǵ cho họ được.
Anh thân mến! Học thuyết CS như một thứ tôn giáo được các Tu sĩ áo nâu, chân đất mắt toét ,du nhập vào nước ta, nó như cơn băo lửa, quét sạch những ǵ nó đi qua, làm chúng thay đổi hết thẩy. Chúng ta đă mắc sai lầm khi du nhập và áp dụng những học thuyết ngoại lai, để rồi không kịp hối v́ những tác hại của nó. Chủ nghĩa CS dẫn đến Cải cách ruộng đất, cải tạo Tư sản, và cuộc nội chiến ư thức hệ, gây bao tang tóc cho cả một dân tộc, để rồi mới đây tại kỳ họp thứ X Quốc hội khoá X ta buộc phải công nhận trong Hiến Pháp một thực tế tất yếu, là sự hiện diện của các thành kinh tế Tư bản khác, trong quá tŕnh phát triển của đất nước, nhưng tiếc rằng nó vẫn bị gắn cái đuôi thú định hướng XHCN. Chủ nghĩa CS không hề mang lại ǵ cho văn minh nhân loại, từ năng suất lao, chất lượng sản phẩm, đến những phát minh quan trọng, đều do CNTB sáng tạo ra, và từ âm nhạc, đến điện ảnh và cả thời trang, cũng là của CNTB. Chúng ta phải mạnh dạn cắt bỏ cái khối u cộng sản đă sinh gịi, cho dù có phải đau đớn chút ít khi phẫu thuật. Xin hăy cứu lấy dân tộc này.
Thế đấy anh ạ! ḍng đời vẫn chầm chậm trôi, cuốn theo tất cả những ưu phiền, của cuộc sống, nó mang cái xă hội hiện nay, với tất thảy tốt xấu lẫn lộn. Người dân chúng tôi, th́ bàng quan với sự đời, chỉ v́ chúng tôi đă có một thời ấu trĩ, nhiều lúc nghĩ lại mới thấy ḿnh dại, nhưng tất cả những ǵ đă đi qua đều không thể lấy lại được. Càng nói càng kể, càng thấy đau ḷng. Tôi , các anh, đă có thời đứng ở hai đầu của trận tuyến để bảo vệ ư thức hệ của ḿnh, để rồi một ngày phải xét lại những hành vi của ḿnh. Tôi biết các anh ở bên đó cũng chỉ như những người ăn đợ, ở nhờ nên t́nh cảm lúc nào cũng đau đáu một nỗi ḷng ưu tư cùng đất nước. Các anh chúng tôi, vẫn mong ngóng một ngày công lư lại hiện diện trên mảnh đất Việt Nam đau thương này.
Thân ái
P.T.T